Những câu chuyện không có trên bảng tỉ số
Mùa World Cup năm nay, nhà tôi bỗng ồn ào hơn hẳn. Hai người đàn ông trong nhà chia thành hai chiến tuyến. Trong khi chồng tôi nhất quyết đứng về phía Messi và Argentina thì cậu con trai út lại mê Ronaldo nên một mực cổ vũ cho Bồ Đào Nha. Mỗi khi đội bóng của một người ra sân, người còn lại đều tìm đủ lý lẽ để 'cà khịa'.

Tranh minh họa. Nguồn: AI
Chỉ vì một lần ngồi xem cùng em trai đúng lúc đội bóng ghi bàn thắng, con gái tôi hí hửng nhận mình có “vía đỏ”. Thế là từ đó, bất kể trận đấu diễn ra lúc nửa đêm hay gần sáng, cậu em đều tìm mọi cách gọi chị dậy để cổ vũ cho đội bóng mình yêu thích.
Cậu em kiên nhẫn giải thích cho chị từ luật việt vị, đá phạt đến sút luân lưu. Còn cô chị, chỉ vì muốn “chiều” em trai, cũng dần nhớ tên vài cầu thủ, biết phân biệt màu áo các đội tuyển và hiểu vì sao chỉ một bàn thắng cũng đủ làm cả sân vận động vỡ òa.
Bố bọn trẻ hiếm khi bỏ lỡ cơ hội trò chuyện với các con qua mỗi trận đấu. Khi Cape Verde chơi đầy quả cảm trước nhà đương kim vô địch Argentina, buộc đối thủ phải rất vất vả mới giành được tấm vé đi tiếp, anh quay sang con gái: “Năm sau, khi con bước vào kỳ thi đại học, bố mong con mang theo tinh thần của những cầu thủ Cape Verde hôm nay: không tự ti khi gặp người giỏi hơn, không bỏ cuộc khi mọi thứ trở nên khó khăn và chiến đấu bằng tất cả khả năng của mình. Chỉ cần như thế, dù kết quả ra sao, con cũng không có gì phải tiếc nuối”.
Xem cầu thủ Mbappé và tuyển Pháp bình tĩnh trước những pha va chạm và khiêu khích của đội tuyển Paraguay, anh lại hỏi các con: “Nếu là con, con sẽ làm gì?”. Cô chị bảo sẽ cố nhẫn nhịn, còn cậu em thì quả quyết: “Con sẽ chiến lại luôn!”.
Anh mỉm cười rồi kể cho bọn trẻ nghe về Zinedine Zidane. Trong trận chung kết World Cup 2006, chỉ vì không giữ được bình tĩnh trước sự khiêu khích của đối phương, đội trưởng của tuyển Pháp đã có cú húc đầu “nổi tiếng” và nhận thẻ đỏ rời sân. Pháp sau đó thất bại trên chấm luân lưu, còn sự nghiệp thi đấu lẫy lừng của một huyền thoại cũng khép lại bằng một hình ảnh đầy tiếc nuối.
“Không phải lúc nào đáp trả cũng khiến mình mạnh hơn”, anh nói. “Có những trận đấu, cũng như trong cuộc sống, sự bình tĩnh mới là điều giúp người ta đi xa hơn”.
Tôi chợt nhớ đến những buổi chiều trước đây khi Su Hào theo lũ bạn trong xóm đi đá bóng. Mỗi lần thua, cu cậu lại hậm hực đổ lỗi: “Đã bảo sút luôn rồi mà không nghe”, “Thủ môn mà bắt bóng cũng không dính”. Hầu như trận nào cũng kết thúc bằng tranh cãi, có hôm cả hội giận nhau mấy ngày.
Vậy mà sau trận đấu của tuyển Pháp hôm ấy, tôi thấy cu cậu khác đi một chút. Hôm đội bóng trong xóm thua trận, thấy mấy đứa bạn bắt đầu to tiếng, cu cậu chỉ nhặt quả bóng lên, bảo: “Thôi, đừng cãi nhau nữa. Mai lại thiếu người chơi bây giờ”.
Rồi cũng đến ngày Ronaldo lặng lẽ rời sân sau kỳ World Cup cuối cùng của mình. Su Hào òa khóc, nhất quyết không xem những trận đấu còn lại. Bố chỉ xoa đầu con trai rồi kể: Không chỉ Ronaldo, Luka Modric cũng đã khép lại hành trình World Cup cùng Croatia ở tuổi 40, Manuel Neuer nói lời chia tay đội tuyển sau thất bại của Đức. Ai rồi cũng sẽ có lúc phải dừng lại. Với những cầu thủ ấy, điều đáng nhớ không chỉ là những chiếc cúp họ từng nâng cao, mà còn là cách họ bền bỉ theo đuổi giấc mơ đến năm tháng cuối cùng của sự nghiệp.
Chiều hôm ấy, Su Hào vẫn mặc chiếc áo số 7 đạp xe khắp khu phố, dù bị trêu chọc vì đội tuyển mình yêu thích đã dừng bước. Đó cũng là lúc cu cậu hiểu rằng khi đã thật lòng yêu mến một ai đó, sẽ không vì một thất bại mà phủ nhận cả một hành trình rực rỡ đã qua.
Rồi một ngày, World Cup 2026 cũng sẽ trở thành ký ức. Người ta sẽ quên dần những tỉ số, quên ai ghi bàn ở phút bao nhiêu, thậm chí quên cả đội bóng nào đã nâng cao chiếc cúp vô địch. Nhưng có những điều sẽ còn ở lại rất lâu sau tiếng còi mãn cuộc.
Đó có thể là một cậu bé lần đầu biết chấp nhận thất bại của thần tượng. Một cô gái mang theo tinh thần của đội bóng nhỏ để bước vào kỳ thi quan trọng nhất tuổi học trò. Một người cha lặng lẽ gửi gắm những bài học về lòng can đảm, sự bình tĩnh và niềm tin qua từng trận đấu.
Mỗi mùa World Cup, sẽ có những gia đình cùng thức trắng, những người bạn ôm nhau sau một bàn thắng, hay có người chợt nhớ về cha mình khi trái bóng lăn...
Những câu chuyện không hiện lên trên bất kỳ bảng tỉ số nào, nhưng lại được lưu giữ rất lâu trong ký ức.
Nguồn Thanh Hóa: https://vhds.baothanhhoa.vn/nhung-cau-chuyen-khong-co-tren-bang-ti-so-44176.htm














