Những lời tử tế giữ ta lại giữa đời
Chị kể với chúng tôi rằng trong hành trình cuộc đời đầy những khúc quanh, có những lúc chị tưởng chừng mình đã kiệt sức, muốn buông xuôi tất cả trước những giông bão bất ngờ. Những lúc ấy, chị chỉ cần một ánh mắt, một cái vỗ vai lặng lẽ hay những lời nói giản đơn nhưng chứa chan tình thương. Với chị, tất cả sự tử tế ấy đều gói gọn trong bóng hình của cha-người đàn ông đã dùng những lời lẽ khiêm nhường nhất để thắp lên trong chị những hy vọng lớn lao nhất.
Đó là một mùa hè không thể quên, mùa hè của sự thất bại cay đắng khi chị nhận kết quả trượt đại học. Với một đứa trẻ luôn sống trong sự kỳ vọng của thầy cô và bạn bè, đó là sự sụp đổ về nhiều thứ. Chị nhốt mình trong phòng, kéo rèm kín mít để ngăn ánh nắng soi vào nỗi nhục nhã đang gặm nhấm tâm hồn. Chị sợ phải đối diện với những lời hỏi han, sợ cả những cái nhìn thương hại từ người khác.
Giữa không gian đặc quánh sự u uất ấy, cha chị không nói những lời giáo điều về tương lai, cũng không trách móc sự chủ quan của chị. Cha chỉ lặng lẽ vào phòng và ngồi xuống cạnh giường. Sau một hồi im lặng, cha khẽ bảo: “Không sao đâu con, rồi sẽ ổn cả thôi”. Câu nói ấy như một dòng nước mát chảy qua mảnh đất tâm hồn đang khô hạn và nứt nẻ của chị. Cha không hứa rằng ngày mai mọi chuyện sẽ biến mất như chưa từng xảy ra, cha chỉ khẳng định một niềm tin rằng chị sẽ ổn. Chính câu nói ấy đã cho phép chị được đối diện với thất bại mà không thấy mình là kẻ bỏ đi. Cha đã dạy rằng, giá trị của một con người không nằm ở thành tích mà ở cách họ đứng dậy sau khi vấp ngã. Lời tử tế của cha lúc đó chính là cánh tay kéo chị ra khỏi vũng lầy của sự tự ti, giúp chị hiểu rằng thất bại chỉ là một trạm dừng chân, chứ không phải là ngõ cụt.

Minh họa: T.H
Vài năm sau, khi đã đi qua những bấp bênh của tuổi trẻ, chị lại đứng trước một ngã rẽ lớn khác. Đó là khi chị quyết định từ bỏ công việc văn phòng ổn định để rẽ ngang sang một lĩnh vực nghệ thuật đầy rủi ro. Bạn bè can ngăn. Đồng nghiệp xì xào. Bản thân chị cũng run rẩy trước viễn cảnh trắng tay. Đêm trước ngày nộp đơn nghỉ việc, chị gọi điện về cho cha, giọng run run kể về những dự định điên rồ của mình. Chị chuẩn bị tâm lý cho một cuộc tranh luận hoặc ít nhất là một lời khuyên bảo trọng. Nhưng ở đầu dây bên kia, giọng cha vẫn bình thản như hơi thở của cánh đồng: “Con cứ làm điều con thấy đúng. Đừng lo gì cả, vì nếu có lỡ sai, nhà mình vẫn luôn chờ con về”.
Chỉ một lời ấy thôi, chị thấy mọi gánh nặng trên vai mình bỗng chốc tan biến. Cha không dùng quyền uy để áp đặt, cũng không dùng sự lo lắng để kìm kẹp ước mơ của chị. Sự tử tế của cha nằm ở sự tôn trọng tuyệt đối dành cho lựa chọn của con cái. Cha cho chị một đặc quyền mà không phải ai cũng có được: Quyền được sai và quyền được trở về. Chính lời hứa về một mái nhà luôn mở rộng cửa đã tiếp thêm cho chị sức mạnh để dấn thân vào những vùng trời mới.
Chị bảo, hóa ra, sự tử tế đôi khi chỉ là cách chúng ta lựa chọn ngôn từ để đối xử với nhau khi đối phương đang ở vào thế yếu nhất. Những lời nói của cha có sức mạnh xoay chuyển cả một tâm hồn đang rệu rã. Sự tử tế giống như một ngọn nến nhỏ trong đêm đông. Nó không thể sưởi ấm cả không gian rộng lớn nhưng đủ để sưởi ấm một bàn tay, đủ để soi rõ một bước chân. Và cha chính là người giữ lửa, kiên nhẫn và bền bỉ, dùng những lời tử tế để giữ chị lại giữa cuộc đời này mỗi khi chị có ý định buông tay.
Sống tử tế, đơn giản là đừng để những lời cay nghiệt làm đau thêm những vết thương vốn đã rỉ máu. Và đôi khi, chỉ cần chúng ta dịu dàng với nhau một chút, cuộc sống này đã bớt đi những nặng nề, toan lo.
Nguồn Quảng Trị: https://baoquangtri.vn/van-hoa/202605/nhung-loi-tu-te-giu-ta-lai-giua-doi-fe26e2d/











