Nới cách tính tín dụng khách sạn, nghỉ dưỡng: Doanh nghiệp được lợi gì?

Khi một doanh nghiệp resort vay tiền để sửa phòng, nâng cấp tiện ích hay mua phương tiện đưa đón khách, mục tiêu cuối cùng là vận hành một hoạt động du lịch. Tuy nhiên, trước đây những khoản vay như vậy vẫn có thể được tính trong dư nợ tín dụng bất động sản. Cách phân loại mới của Ngân hàng Nhà nước đang thay đổi điểm này.

Ảnh minh họa: Thảo Chi

Ảnh minh họa: Thảo Chi

Không phải nới hạn mức tín dụng bất động sản

Ngày 16.9, Ngân hàng Nhà nước ban hành Công văn số 8509/NHNN-CSTT về tăng trưởng tín dụng năm 2026. Theo đó, từ ngày 1.1 đến hết ngày 31.12.2026, các tổ chức tín dụng không phải tính phần dư nợ tín dụng tăng thêm so với cuối năm 2025 đối với nhà hàng, khách sạn, khu du lịch, sinh thái, nghỉ dưỡng vào dư nợ tín dụng bất động sản khi kiểm soát tăng trưởng tín dụng trong lĩnh vực này.

Điểm cần hiểu đúng là ngân hàng không được cấp thêm một hạn mức tín dụng bất động sản riêng cho nhóm khách sạn, nghỉ dưỡng. Nếu một ngân hàng được giao mức tăng trưởng tín dụng 12%, trong đó có phần dành cho bất động sản, thì tổng mức 12% và phần tỉ lệ dành cho bất động sản không thay đổi. Thay đổi nằm ở cách phân loại khoản vay.

Nói đơn giản hơn, một khoản tín dụng phục vụ hoạt động du lịch sẽ được nhìn sát hơn với mục đích sử dụng vốn. Doanh nghiệp resort vay để nâng cấp phòng, cải thiện dịch vụ hoặc đầu tư xe đưa đón khách không nhất thiết phải bị “xếp chung” với khoản vay phục vụ hoạt động bất động sản theo cách hiểu truyền thống.

Đây là thay đổi có ý nghĩa với doanh nghiệp bởi trong thực tế, nhu cầu vốn của một khách sạn hay khu nghỉ dưỡng không chỉ nằm ở việc xây dựng tài sản. Sau khi dự án đi vào vận hành, doanh nghiệp vẫn phải liên tục đầu tư cho phòng nghỉ, nhà hàng, cảnh quan, phương tiện, công nghệ và các dịch vụ đi kèm. Nếu những khoản vốn này được phân loại sát hơn với hoạt động kinh doanh thực tế, ngân hàng sẽ có thêm dư địa để chủ động phân bổ vốn.

Tuy nhiên, đây không phải chiếc chìa khóa để doanh nghiệp muốn vay bao nhiêu cũng được. Ngân hàng vẫn phải đánh giá khả năng trả nợ, hiệu quả dự án và mục đích sử dụng vốn. Việc phân loại lại cũng đồng nghĩa công tác kiểm tra sau cho vay phải kỹ hơn, để bảo đảm dòng tiền thực sự đi vào hoạt động sản xuất, kinh doanh.

Có thêm vốn để đón dòng khách tăng

Chính sách được đưa ra trong lúc du lịch Việt Nam đang tăng tốc. Trong 8 tháng đầu năm 2026, Việt Nam đón gần 16 triệu lượt khách quốc tế, tăng 14,4% so với cùng kỳ. Khi lượng khách tăng, câu chuyện của ngành không chỉ là có thêm khách, mà còn là có đủ năng lực phục vụ hay không.

Một khách sạn quá tải, một khu nghỉ dưỡng thiếu tiện ích hoặc hệ thống vận chuyển chưa đáp ứng nhu cầu đều có thể trở thành điểm nghẽn. Vì thế, nguồn vốn cho ngành du lịch cần được nhìn ở cả giai đoạn vận hành, thay vì chỉ tập trung vào việc hình thành tài sản ban đầu.

Số liệu tại TP.HCM phần nào cho thấy nhu cầu này. Đến cuối tháng 8.2026, tổng dư nợ tín dụng bất động sản đối với nhà hàng, khách sạn, khu du lịch, sinh thái, nghỉ dưỡng đạt khoảng 30.000 tỉ đồng, chiếm 1,9% tổng dư nợ tín dụng bất động sản trên địa bàn và tăng 12,5% so với cùng kỳ.

Riêng dư nợ cho vay xây dựng, cải tạo, mua, thuê, thuê mua nhà hàng, khách sạn đạt khoảng 18.400 tỉ đồng, chiếm 61,3% tổng dư nợ cho vay lĩnh vực này, tăng 10,7% so với cuối năm và tăng 17,7% so với cùng kỳ.

Những con số này cho thấy tín dụng dành cho du lịch không phải một dòng vốn quá lớn trong tổng thể tín dụng bất động sản. Vì vậy, việc tách nhóm này ra khỏi cách tính dư nợ bất động sản có thể tạo thêm khoảng trống để ngân hàng phân bổ vốn linh hoạt hơn mà không đồng nghĩa với việc nới lỏng kiểm soát tín dụng bất động sản trên diện rộng.

Lợi ích không dừng ở khách sạn

Điểm đáng quan tâm hơn nằm ở tác động lan tỏa. Một khách sạn được nâng cấp không chỉ tạo doanh thu cho chủ đầu tư. Khi lượng khách tăng, nhà hàng, vận tải, mua sắm, vui chơi giải trí và các dịch vụ thanh toán cũng hưởng lợi theo.

Đó cũng là lý do việc phân loại khoản vay theo mục đích sử dụng vốn có ý nghĩa về mặt chính sách. Một khoản tiền đi vào việc cải tạo phòng khách sạn có thể tạo ra hoạt động kinh tế khác với một khoản tiền được sử dụng để đầu tư, kinh doanh bất động sản thuần túy.

Theo định hướng tại Nghị quyết số 26-NQ/TW ngày 22.8.2026 của Bộ Chính trị, du lịch Việt Nam được xác định trở thành ngành kinh tế mũi nhọn trong kỷ nguyên mới, với mục tiêu đến năm 2030 đóng góp trực tiếp 10 - 12% GDP và đón 45 - 50 triệu lượt khách quốc tế. Để đạt những mục tiêu này, bài toán vốn chắc chắn không thể chỉ giải quyết bằng việc xây thêm cơ sở lưu trú.

Doanh nghiệp cần vốn để nâng chất lượng dịch vụ và theo kịp tốc độ tăng trưởng của thị trường. Ngân hàng cần có đủ dư địa để cung ứng vốn nhưng vẫn kiểm soát rủi ro. Cách tính mới đang cố gắng xử lý điểm giao nhau đó.

Dẫu vậy, vốn chỉ phát huy hiệu quả khi doanh nghiệp có khả năng hấp thụ. Các ngân hàng vẫn phải bảo đảm an toàn vốn và không thể hạ chuẩn tín dụng để đổi lấy tăng trưởng. Với doanh nghiệp, điều quan trọng vẫn là một dự án có dòng tiền rõ ràng, phương án kinh doanh khả thi và khả năng trả nợ đủ thuyết phục.

Vì thế, lợi ích lớn nhất của chính sách lần này có lẽ không nằm ở việc doanh nghiệp được vay thêm bao nhiêu, mà ở chỗ những khoản vốn phục vụ hoạt động du lịch được nhìn nhận sát hơn với bản chất kinh doanh. Khi cách phân loại đúng hơn, dòng vốn có cơ hội đi đúng địa chỉ hơn; còn việc dòng vốn đó có biến thành thêm phòng khách sạn, dịch vụ tốt hơn hay doanh thu cao hơn vẫn phụ thuộc vào chính năng lực vận hành của doanh nghiệp.

PHÚC BÌNH

Nguồn Văn hóa: http://baovanhoa.vn/du-lich/noi-cach-tinh-tin-dung-khach-san-nghi-duong-doanh-nghiep-duoc-loi-gi-266798.html