Trong khi doanh nghiệp nhỏ và vừa khát vốn, những quỹ được thiết kế để hỗ trợ tài chính lại hoạt động “eo uột”. Các con số về giải ngân, bảo lãnh và thu hồi vốn đặt ra câu hỏi lớn hơn chuyện giữ hay bỏ quỹ: Làm thế nào để nguồn lực thực sự vận động và đến được doanh nghiệp?
Cộng đồng doanh nghiệp nói chung, doanh nghiệp nhỏ và vừa (DNNVV) nói riêng có vai trò rất quan trọng trong việc thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của đất nước. Tuy nhiên, hiện nay, các DNNVV còn gặp không ít khó khăn, cần sớm có cơ chế, chính sách phù hợp nhằm tháo gỡ các điểm nghẽn về vốn, đất đai, thủ tục hành chính... từ đó tạo động lực cho DNNVV phát triển.
Luật Hỗ trợ doanh nghiệp nhỏ và vừa hiện hành chủ yếu quy định các nguyên tắc hỗ trợ, chưa hình thành cơ chế chia sẻ rủi ro thực chất giữa Nhà nước và tổ chức tín dụng. Do đó, các doanh nghiệp nhỏ và vừa vẫn phải đáp ứng đầy đủ điều kiện vay vốn theo quy định của pháp luật về tín dụng, trong khi năng lực tài chính và tài sản bảo đảm của nhiều doanh nghiệp còn hạn chế.
Sửa Luật Hỗ trợ doanh nghiệp nhỏ và vừa (DNNVV), bên cạnh dải chính sách hỗ trợ doanh nghiệp (DN) theo diện rộng, cần bổ sung cơ chế “hỗ trợ có mục tiêu” tập trung vào các đối tượng trọng điểm, nhằm hạn chế phân tán nguồn lực công.
Chuyển từ hỗ trợ dàn trải sang hỗ trợ có trọng tâm, trọng điểm, mở đường tiếp cận vốn bằng dữ liệu, tài sản vô hình và tối ưu hóa chính sách thuế là hướng tiếp cận mới đối với khu vực doanh nghiệp (DN) nhỏ và vừa. Những cải cách này được kỳ vọng sẽ giải phóng nguồn lực, giảm chi phí tuân thủ, nuôi dưỡng cơ sở thuế dài hạn và tạo dư địa cho khu vực kinh tế tư nhân phát triển bền vững.