Phụ huynh vùng biên yên tâm gửi con đến trường
Với nhiều gia đình ở các xã biên giới Đà Nẵng, năm học mới đánh dấu một thay đổi lớn khi con em, trong đó có nhiều học sinh lớp 1, 2, 3, lần đầu về học tập và sinh hoạt tại các trường phổ thông nội trú liên cấp. Nỗi lo con nhỏ, xa nhà, chưa quen ăn ở tập trung khiến sự đồng thuận của phụ huynh trở thành yếu tố đặc biệt quan trọng.
Những ngày này, cùng với chuẩn bị trường lớp, thầy cô, chính quyền địa phương và ngành giáo dục đang đến từng thôn, từng nhà để giải thích, vận động và cùng các gia đình chuẩn bị cho các em bước vào môi trường học tập mới.

Học sinh lớp 2, 3 theo học lớp ghép tại một điểm trường ở vùng miền núi Đà Nẵng
Gõ cửa từng nhà, tháo gỡ từng nỗi lo
Năm học 2026-2027, TP Đà Nẵng đưa vào hoạt động 6 trường phổ thông nội trú (PTNT) liên cấp tại các xã biên giới A Vương, Tây Giang, Hùng Sơn, Đắc Pring, La Dêê, La Êê, với 141 lớp, dự kiến khoảng 4.800 học sinh.
Từ tháng 7 đến tháng 8.2026, thành phố tập trung rà soát học sinh, tuyên truyền, vận động và chuẩn bị các điều kiện vận hành. Từ ngày 15-30.8, các trường tổ chức “Tuần làm quen nội trú”, vận hành thử việc ăn, ở, sinh hoạt; triển khai mô hình “Anh chị đồng hành”, tư vấn tâm lý, tổ chức các hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể thao, trải nghiệm và xây dựng thực đơn phù hợp với tập quán của đồng bào địa phương. Trong thời gian đầu, phụ huynh có thể lưu trú cùng con nếu cần thiết.
Thành phố đặt mục tiêu huy động 100% học sinh trong độ tuổi đến trường tham gia nội trú ngay từ đầu năm học. Tuy nhiên, với nhiều gia đình miền núi, điều khiến họ băn khoăn nhất là con còn nhỏ, lần đầu xa cha mẹ và phải tự thích nghi với môi trường ăn ở tập trung.
Những năm trước, học sinh mầm non và lớp 1, 2, 3 ở vùng miền núi Quảng Nam cũ chủ yếu học tại các điểm trường ở thôn, nóc theo mô hình lớp ghép; khi lớn hơn mới về học tại trường nội trú của xã. Nay các em nhỏ cũng sẽ tập trung về trường liên cấp, trong khi nhiều thôn cách trường hơn 30km, đường miền núi đi lại khó khăn, nhất là vào mùa mưa bão. Vì vậy, chuyện ăn ở, chăm sóc, đưa đón và giữ liên hệ với gia đình trở thành mối quan tâm lớn của phụ huynh.
Tại Trường PTNT liên cấp Tiểu học và THCS xã Hùng Sơn, năm học mới dự kiến có 38 lớp với khoảng 1.340 học sinh. Ông Huỳnh Phước Tài, Hiệu trưởng nhà trường cho biết, khó khăn lớn là chăm sóc học sinh lớp 1, 2, 3 khi nhiều em chưa thể tự lo sinh hoạt. Ngoài nhân viên cấp dưỡng, trường đang xây dựng phương án hợp đồng thêm nhân viên phục vụ để hỗ trợ các em.
Trường PTNT Tiểu học và THCS A Vương dự kiến có 30 lớp, đón hơn 950 học sinh. Nhà trường đã tiếp nhận hồ sơ, lập danh sách, phân công giáo viên chủ nhiệm tạm thời và xây dựng phương án vận động phụ huynh. Với 91 cán bộ quản lý, giáo viên, trường thành lập các tổ chuyên môn, tổ văn phòng và 3 tổ đặc thù gồm Tổ quản lý nội trú, Tổ nhân viên chăm sóc nuôi dưỡng, Tổ hoạt động phong trào ngoài giờ nhằm đáp ứng yêu cầu học tập, sinh hoạt tập trung.
Cùng với nhà trường, cán bộ địa phương, giáo viên, già làng, trưởng thôn và người có uy tín đang đến từng hộ có con trong độ tuổi đi học để trao đổi, giải thích, nhất là với những gia đình có con nhỏ. Điều quan trọng không chỉ là vận động phụ huynh đồng thuận đưa con đến trường, mà còn giúp họ hiểu rõ các em sẽ được ăn ở, chăm sóc, học tập ra sao và duy trì kết nối với gia đình như thế nào.
Giữ sợi dây kết nối với gia đình
Để phụ huynh yên tâm, các địa phương xây dựng phương án phân công người phụ trách ăn ở, chăm sóc học sinh tiểu học; các trường duy trì kết nối thường xuyên với gia đình, thông tin về học tập, sinh hoạt, sức khỏe qua các nhóm Zalo theo lớp. Vai trò của già làng, trưởng thôn, người có uy tín tiếp tục được phát huy để bảo đảm thông tin hai chiều; học sinh cũng được tổ chức về thăm nhà định kỳ.
Thành phố đặt mục tiêu 100% phụ huynh được tuyên truyền đầy đủ về mô hình trường PTNT; trường hợp chưa đồng thuận sẽ được gặp gỡ, đối thoại trực tiếp. Tất cả học sinh có nguy cơ không nhập học đều được phân công cá nhân theo dõi, vận động; 100% học sinh lớp 1, lớp 2 được khảo sát, theo dõi và hỗ trợ thích nghi với môi trường học tập, sinh hoạt mới.
UBND TP Đà Nẵng cũng thành lập tổ công tác do lãnh đạo UBND thành phố làm tổ trưởng để chỉ đạo, điều phối và tháo gỡ khó khăn trong quá trình chuẩn bị. Các địa phương được yêu cầu rà soát, phân loại học sinh theo từng nhóm để có phương án vận động phù hợp; tăng cường tuyên truyền trực tiếp đến từng gia đình, sử dụng tiếng địa phương khi cần. Thành phố đồng thời bổ sung quản sinh, bảo mẫu, nhân viên hỗ trợ học sinh lớp 1, 2, 3; thiết lập đường dây nóng giữa nhà trường và phụ huynh, tăng cường lực lượng quản lý học sinh ngoài giờ.
Theo ông Nguyễn An, Bí thư Đảng ủy xã Hùng Sơn, việc thành lập trường PTNT liên cấp tại xã biên giới là điều người dân, phụ huynh và học sinh mong đợi nhiều năm. Địa phương đã phối hợp giải phóng mặt bằng, hỗ trợ tuyển sinh, phân công cán bộ, giáo viên và các tổ chức chính trị - xã hội đến từng nhà, từng thôn vận động phụ huynh đưa con đến trường. Khi trường đi vào hoạt động, học sinh ở các thôn vùng sâu, vùng xa sẽ có điều kiện học tập, sinh hoạt, rèn luyện trong môi trường nội trú ổn định, an toàn, đồng thời giảm khó khăn do quãng đường đi lại xa.
Đến nay, hầu hết phụ huynh tại 6 xã biên giới đã ký cam kết đưa con về học tại trường mới. Đây là tín hiệu quan trọng, bởi sự đồng thuận của gia đình là điều kiện để mô hình nội trú vận hành ổn định, nhất là với những học sinh lần đầu phải xa nhà.
Bà Lê Thị Bích Thuận, Giám đốc Sở GD&ĐT Đà Nẵng cho biết, Sở đã tổ chức xét tuyển giáo viên cho 6 trường PTNT liên cấp theo quy định, đồng thời phối hợp các đơn vị hoàn thiện những điều kiện còn lại để các trường kịp vận hành, phục vụ khai giảng năm học 2026-2027.
Sở GD&ĐT cũng thường xuyên rà soát, chỉ đạo 6 tổ công tác hỗ trợ 6 trường; hướng dẫn bố trí cán bộ quản lý, giáo viên mầm non phối hợp với giáo viên tiểu học hỗ trợ tâm lý, kỹ năng sinh hoạt cho học sinh lớp 1, lớp 2 trong giai đoạn đầu làm quen với môi trường nội trú; phối hợp Sở Y tế tập huấn và triển khai y tế trường học.
Với học sinh vùng biên, một ngôi trường nội trú tốt không chỉ cần lớp học, chỗ ở hay bữa ăn đủ đầy, mà còn phải tạo được cảm giác an toàn để các em thích nghi và để cha mẹ yên tâm gửi con. Khi nhà trường giữ được sợi dây liên hệ thường xuyên với gia đình, còn địa phương cùng chia sẻ trách nhiệm chăm sóc, khoảng cách từ bản làng đến trường học sẽ bớt xa hơn. Sự đồng thuận của mỗi gia đình vì thế đang trở thành một phần quan trọng trong hành trình đưa trẻ em vùng biên đến lớp đầy đủ và bền vững.











