Sân ga cuối năm
Sân ga cuối năm, Hà Nội rét mỏng. Cái rét không buốt, chỉ vừa đủ để người ta kéo cao cổ áo, bước chậm lại một nhịp. Phố xá dường như cũng chậm theo, nhường chỗ cho những chuyến tàu đi qua trong im lặng và ký ức.
Trước ga Hàng Cỏ, từ rất sớm, có một người đàn bà đứng lặng. Bà chừng hơn bảy mươi tuổi, dáng nhỏ, hai tay đút sâu trong túi áo bông đã sờn. Bà không lên tàu. Không hẳn để tiễn ai. Bà chỉ đứng đó, cho đến khi đoàn tàu khuất hẳn sau mái ga cũ, rồi mới lặng lẽ quay về.
Người ta quen gọi nơi này là ga Hà Nội. Nhưng với những người lớn tuổi, cái tên Hàng Cỏ vẫn gợi nhiều ký ức hơn. Ở đó có mùi khói tàu, mùi dầu máy, và những chuyến đi mà ngày trở về thường được nhắc rất khẽ. Sương đọng trên mái ga thành từng vệt mờ. Trong làn sương lạnh, mùi dầu máy hòa với mùi rét, quen thuộc như một phần cuộc đời bà Hoa. Bà đã quen với thứ mùi ấy từ những năm làm vợ bộ đội - khi chia ly nhiều hơn đoàn tụ, khi tin tức thường đến muộn và ít lời.

Ảnh minh họa.
Sân ga cuối năm đông hơn ngày thường nhưng không ồn ào. Người đứng sát nhau, ai cũng giữ cho mình một khoảng riêng. Mỗi người mang theo một nỗi nhớ, không cần phải nói ra.
Bà Hoa đứng đó.
Không lên tàu.
Chỉ đứng tiễn.
Với những người phụ nữ thời chiến, “đứng tiễn” gần như là một thói quen. Quen đứng lại. Quen nhìn theo. Quen nhận về mình phần trống trải. Sân ga vì thế mà rộng hơn, dù người vẫn đông.
Cuối năm 1976, chuyến tàu Bắc - Nam đầu tiên sau chiến tranh chuẩn bị lăn bánh. Ga Hà Nội khi ấy còn cũ. Tường loang khói, cột sạm đen, bảng chỉ dẫn mòn chữ. Nhưng trong cái cũ kỹ ấy, có một điều rất mới: đất nước đã liền một dải. Ông Tâm, chồng bà Hoa, đi chuyến tàu đó. Ông không mang súng. Chỉ có chiếc áo sờn vai bà đã vá nhiều lần và đôi bàn tay chai cứng mùi sắt thép, dầu mỡ. Ông cùng đồng đội vào miền Trung sửa lại những đoạn đường ray bị bom đạn cắt ngang, để tàu Bắc - Nam có thể chạy liền mạch trở lại. Ông dặn bà đừng ra ga. Cuối năm lạnh, người đông, đứng lâu dễ mệt. Nhưng bà Hoa vẫn đi. Bà muốn tự mình tiễn ông, như bao lần đã tiễn - chỉ là lần này khác.
Ngày ông ra trận, bà cũng đứng ở sân ga này. Khi ấy, tiếng còi tàu dồn dập, khói mù mịt, người đi không dám hẹn ngày về. Bà đã quen với việc làm vợ từ những lần tiễn không có lời hứa. Còn hôm nay, tiếng còi tàu trầm hơn.
Buổi sáng ấy, sân ga có tiếng guốc gỗ gõ đều trên nền xi măng. Có tiếng áo bông sột soạt khi người ta né gió. Có tiếng dặn con nhỏ khe khẽ, sợ làm động vào khoảnh khắc đang trôi qua. Bà Hoa nhìn lên mái ga, nơi sương còn đọng thành từng vệt mờ. Nghĩ đến căn nhà nhỏ ở cuối phố - nơi mỗi buổi tối bà vẫn thắp một ngọn đèn. Không phải để soi sáng, mà để biết mình còn đang chờ.
Hà Nội buổi sáng cuối năm không rộn ràng. Thành phố đứng lặng, nhìn người ta đi xa, quen tiễn hơn quen đón. Khi tiếng còi tàu vang lên, dài và trầm, bà Hoa nắm chặt tay ông Tâm. Tiếng còi không thúc giục, không vội vàng. Nó giống một nhịp thở chậm của những người đã đi qua chiến tranh và hiểu rằng còn được trở về là điều quý giá. Trong khoảnh khắc ấy, bà nhớ lại những tiếng còi đã đi qua đời mình: tiếng còi báo động giữa đêm, tiếng còi tàu quân sự đưa người ra trận, tiếng còi của những chuyến tàu chở đầy nước mắt đàn bà và trẻ nhỏ.
Tiếng còi hôm nay khác.
Không gọi chia ly.
Chỉ gọi nối lại.
Tàu lăn bánh. Chậm rãi. Từng toa tàu đi qua trước mắt. Bà Hoa đứng thẳng, không khóc. Những giọt nước mắt đã ở lại phía sau, trong những năm tháng không biết ngày về. Lần này, bà giữ cho mình một niềm tin vừa kịp lớn lên. Khi toa cuối cùng khuất hẳn, sân ga bỗng rộng ra. Gió lùa qua khoảng trống giữa người với người. Bà Hoa đứng thêm một lúc, như một người mẹ tiễn con - chỉ đứng đó cho đến khi chắc rằng mình đã nhìn đủ lâu.
Sau này, khi nghe tin hai đoàn tàu Bắc - Nam đã gặp nhau, đường ray thông suốt, người ta mừng. Bà Hoa cũng mừng. Nhưng niềm vui của bà nằm trong những buổi tối thắp đèn, nghe tiếng tàu vọng xa, biết rằng trên cùng một đường ray ấy, ông Tâm đang đi qua những miền đất không còn xa lạ. Giờ đây, tàu chạy nhanh hơn. Ga Hà Nội đã đổi khác: mái mới, đèn sáng, người qua lại vội vàng. Nhưng mỗi buổi sáng cuối năm, khi cái rét mỏng trở về, dưới mái ga cũ còn sót lại trong ký ức, vẫn có những người đứng chậm hơn một nhịp. Không hẳn để tiễn ai. Chỉ để nghe lại tiếng còi tàu vang lên giữa năm cũ và năm mới.
Sân ga cuối năm vì thế không chỉ là nơi tàu đi qua.
Mà là nơi người ta học cách đứng lại.
Giữ cho mình một niềm tin lặng lẽ.
Rằng có những cuộc trở về không bắt đầu từ bước chân -
mà bắt đầu từ một đời người đứng đợi.
Nguồn VNCA: https://vnca.cand.com.vn/ly-luan/san-ga-cuoi-nam-i794209/











