Tản mạn mùa đông
Không là hương vị béo ngậy như lợn quay, vịt quay, không ngọt ngào, đậm đà như na Chi Lăng, duôi duổi vị chua của quýt Bắc Sơn, giòn tan như hồng không hạt Bảo Lâm… nhưng mùa đông vẫn được coi là một loại đặc sản riêng có của vùng xứ Lạng này.

Băng giá xuất hiện trên đỉnh Mẫu Sơn sáng 22/1
Thu ở xứ này đến và đi rất nhẹ, chỉ là một chút heo may của gió, một chút vàng chanh của nắng, chút rơi rơi của hoa và lá, chút nồng hương hoa sữa... sau cái giao mùa mong manh đó là cả một mùa đông!
Khi cả vùng Đông Bắc bước vào đông, người dân nhiều tỉnh vẫn phong phanh trong tấm áo mỏng, thì người dân ở Lạng Sơn đã có những trải nghiệm đầu tiên về mùa đông. Sáng đầu đông xuống phố, dù trời đầy nắng, nhưng chiếc áo khoác dày vẫn không đủ làm ấm cơ thể, đôi bàn tay vẫn xoa xuýt vào nhau, run run bờ môi, hít hà trong se lạnh... Chớm đầu đông thôi, nhưng lạnh sẽ ngấm sâu, những “gai ốc” không đủ thời gian thích nghi, vội vã mọc đầy trên cánh tay, dù cơ thể được ôm ấp trong chiếc áo ấm, cổ có quấn chặt khăn thì hơi thở vẫn phả ra đầy khói...
Mùa đông là những đợt lạnh đến thấu người, nhiệt độ hạ thấp, cái lạnh được ủ trong núi đá, được ủ trong đêm như chỉ đợi thời cơ là bung ra, lan nhanh trong không gian. Rét lạnh ùa về, len lỏi trong từng ngóc ngách. Căn nhà mùa hè nóng bức ngột ngạt là thế, tưởng kín bưng kín bít, vậy mà mùa đông vẫn thấy hun hút gió lùa. Giá lạnh tài tình luồn qua những ngõ ngách khiến những đứa trẻ dù có chạy nhảy ngoài sân vẫn tấy hồng đôi bàn chân, sụt xịt nước mũi, những bà cụ già, run rẩy trong cái rét, cong cong dáng đi…
Cái lạnh khiến cho ngày ở xứ Lạng như ngắn lại, bốn rưỡi chiều thôi, trời đã tim tỉm tối. Những hàng quà đêm đã bắt đầu đỏ lửa, sáng đèn. Loại thức ăn, đồ uống đặc sản của mùa đông xuất hiện nhiều trên hè phố. Mùi ngọt của đường, vị cay cay, ấm nồng của gừng, ngậy ngậy của bánh áp chao trong chảo mỡ xì xèo… khiến mùa đông xứ Lạng càng riêng có. Để xua đi giá lạnh, những đống lửa to được đốt lên vội vã, bập bùng cháy trên những vỉa hè, dù là người dân bản địa hay là khách du lịch, có quen hay không quen, họ vẫn cởi mở, thân thiện, quây quần cùng sưởi ấm…
Sâu trong đông, sương giá đóng băng thành các tinh thể nhỏ và trắng như hạt muối bám dày trên mặt đất, trên những cành lá và những bông hoa chum chúm nở. Tôi đã sống ở đây đủ lâu để thấm tháp sự chuyển đổi của đất trời lập mùa trở lạnh. Những ngày cuối năm, những ngày đông đi sâu cũng là những tháng ngày thảnh thơi thi vị. Tôi ngồi bên tách trà thơm, thưởng cái rét ngọt. Tôi nhớ về những cái rét của mùa đông trong kí ức. Tuổi thơ gắn liền với việc chăn trâu, thả diều. Khi mùa đông đến, cả ruộng lúa chỉ còn trơ lại những gốc rạ khô, sương muối sớm mai li ti bám đầy trên những cuống dạ, trên những cây bắp cải cuộn tròn… chúng tôi nằm rạp xuống mặt đất ngắm nhìn những màn sương mỏng răng mắc, ngắm nhìn những bàn chân nhỏ của chúng bạn chạy nhảy, nô đùa trên đó mà thích thú... Dù có toát mồ hôi, nhưng đầu mũi vẫn đỏ chót, cứ dừng chơi, dừng chạy nhảy là gió lạnh lại thổi mát cả mặt, cả đầu…
Có những hôm rét ngọt ngào, cả vùng trời đóng băng, trên những đỉnh cao hơn 1.000m, xuất hiện những bông tuyết rơi rơi trên nền băng trắng xóa.
Rét lạnh là vậy, nhưng có ai sợ đâu, họ vẫn muốn đến, vẫn thèm được thưởng thức cái lạnh xứ này như thèm thưởng thức món vịt quay thơm ngậy. Vào những ngày đỉnh Mẫu Sơn được phủ 1 màu trắng của băng tuyết, những đoàn khách trong và ngoài tỉnh vẫn nườm nượp kéo đến để được chiêm ngưỡng sự kỳ thú của thiên nhiên, họ đùa nghịch trên băng trắng, mạnh mẽ cởi phăng những lớp áo dày để khoe lưng trần, thách thức cái lạnh… Mùa đông ở xứ Lạng với những hương vị riêng có, thật thích thú biết bao khi vừa rét run cầm cập, vừa xuýt xoa uống ngụm trà nóng, nhâm nhi chén rượu dân tộc phang phảng mùi khói củi… tất cả cảm giác đó đều có và là sự chờ đợi. Người ta chờ đợi để khi mùa đến vẫn được quây quần sưởi ấm bên những bếp lửa bập bùng cháy...
Nguồn Lạng Sơn: https://baolangson.vn/tan-man-mua-dong-5073814.html










