Thí nghiệm chậm nhất thế giới tại Úc kéo dài suốt gần 100 năm
Tại Úc, có một nghiên cứu mang tên 'Thí nghiệm nhỏ giọt' đã diễn ra xuyên suốt gần một thế kỷ qua mà vẫn chưa kết thúc, nhằm chứng minh một chất trông có vẻ rắn chắc hoàn toàn có thể chảy như nước.
Được lưu giữ tại Đại học Queensland ở Úc, đây được biết đến rộng rãi là thí nghiệm trong phòng thí nghiệm kéo dài lâu nhất trên thế giới.
Mọi chuyện bắt đầu vào năm 1927, khi nhà vật lý Thomas Parnell quyết tâm chứng minh một ý tưởng nghe qua có vẻ bất khả thi: một vật liệu trông cứng như đá thực chất lại có đặc tính của chất lỏng.
Vật liệu trung tâm của thí nghiệm này là hắc ín, một chất màu đen, dính nhem nhuốc từng được sử dụng phổ biến để chống thấm cho tàu thuyền.
Ở nhiệt độ phòng, chất này trông và mang lại cảm giác rắn chắc. Bạn có thể dùng búa đập và nó sẽ vỡ tan thành từng mảnh giống như thủy tinh. Thế nhưng, về mặt khoa học, hắc ín không phải là một vật rắn thực sự. Nó là một chất lỏng cực kỳ đặc, có nghĩa là nó có khả năng chảy, chỉ là với tốc độ vô cùng chậm chạp.
Để chứng minh điều này, ông Parnell đã đun nóng một lượng hắc ín và đổ vào một chiếc phễu thủy tinh, sau đó để nó lắng xuống trong suốt vài năm. Đến năm 1930, phần cuống của chiếc phễu được cắt đi, cho phép khối vật chất bắt đầu hành trình chảy xuống. Kể từ đó, toàn bộ quá trình của thí nghiệm chỉ đơn giản là chờ đợi từng giọt hắc ín từ phễu rơi xuống chiếc cốc hứng bên dưới.
Chính khoảng thời gian chờ đợi đằng đẵng này đã làm nên sự nổi tiếng của thí nghiệm. Kể từ khi bắt đầu cho đến nay, mới chỉ có vỏn vẹn chín giọt rơi xuống. Giọt thứ chín đã tách ra vào tháng 4 năm 2014 trong quá trình người ta thay thế chiếc cốc hứng, và hiện tại, giọt thứ mười vẫn đang từ từ hình thành.
Lý do khiến quá trình này mất nhiều thời gian đến vậy nằm ở độ đặc của vật chất. Nước có độ đặc thấp nên chảy rất nhanh. Mật ong đặc hơn nên chảy chậm hơn.
Trong khi đó, hắc ín lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Sách Kỷ lục Guinness thế giới ghi nhận thí nghiệm này đã chứng minh hắc ín đặc hơn nước tới 100 tỷ lần, biến nó thành chất lỏng đặc nhất thế giới từng được biết đến.
Thử thách này là một công cụ giảng dạy tuyệt vời vì nó thay đổi cách chúng ta nghĩ về chất rắn và chất lỏng. Con người thường đánh giá mọi vật dựa trên những gì nhìn thấy ngay trước mắt. Nếu một vật không di chuyển, chúng ta mặc định gọi nó là chất rắn. Nhưng khoa học thường vận hành trên những thước đo thời gian vượt xa giới hạn kiên nhẫn của con người. Một ngọn núi có vẻ vững chãi nhưng vẫn có thể bị xói mòn theo năm tháng.
Trong suốt nhiều thập kỷ, thậm chí chưa từng có ai tận mắt chứng kiến khoảnh khắc giọt hắc ín rơi xuống. Chúng thường rơi vào những lúc không ai để ý hoặc máy quay bị hỏng. Ngày nay, mọi người có thể theo dõi trực tiếp thí nghiệm này qua mạng, biến một sự kiện chậm chạp nhất giới khoa học thành một trò chơi chờ đợi của toàn cầu.
Sự hấp dẫn của thí nghiệm không nằm ở công nghệ phức tạp mà ở chính sự đơn giản: chỉ cần hắc ín, một chiếc phễu, một chiếc cốc và thời gian. Nó nhắc nhở chúng ta rằng tự nhiên không phải lúc nào cũng chuyển động theo nhịp độ con người mong muốn. Gần 100 năm trôi qua, thí nghiệm vẫn đang tiếp diễn, và đâu đó bên trong chiếc phễu thủy tinh, giọt tiếp theo vẫn đang miệt mài thực hiện hành trình rơi xuống của mình.












