Thuế du lịch trở thành nguồn thu hấp dẫn cho các điểm đến tại châu Âu
Nhiều quốc gia châu Âu đã sử dụng thuế du lịch hàng chục năm, mang lại nguồn thu đáng kể cho các thành phố đang chịu áp lực tài chính và quá tải du khách.
Thuế du lịch không còn xa lạ ở châu Âu

Khách du lịch che ô tránh nắng nóng khi tham quan Đấu trường La Mã ở Rome, Italy. Ảnh: THX/TTXVN
Việc Anh dự kiến thu một khoản phí theo đêm đối với khách lưu trú tại khách sạn và các cơ sở cho thuê du lịch có thể còn khá mới mẻ với nước này, nhưng tại nhiều quốc gia châu Âu lục địa, đây đã là một nguồn thu quen thuộc trong nhiều thập kỷ.
Theo tờ The Guardian, du khách thường phải nộp khoản thu này vào thời điểm trả phòng khách sạn hoặc kết thúc kỳ nghỉ tại nơi lưu trú. Không ít người chỉ phát hiện khoản phí bổ sung khi thanh toán, sau khi đã hoàn tất việc đặt phòng và tính toán chi phí cho chuyến đi.
Một trong những quốc gia đầu tiên áp dụng thuế du lịch là Áo, từ năm 1842. Ban đầu, khoản thu này nhắm vào những người lưu trú tại các khu nghỉ dưỡng spa và chăm sóc sức khỏe.
Sau đó, mô hình tương tự được triển khai tại Pháp, Italy, Đức và Thụy Sĩ. Mục tiêu ban đầu là tránh để cư dân địa phương phải gánh chi phí phát sinh từ lượng du khách giàu có đổ về các khu nghỉ dưỡng cao cấp.
Italy là một trong những nước có lịch sử lâu đời với loại thuế này. Cơ chế thu từng nhiều lần thay đổi theo thời gian.
Đến World Cup 1990, Italy bãi bỏ hoàn toàn khoản thu nhằm khuyến khích du lịch và đón thêm du khách quốc tế. Tuy nhiên, chính sách này được khôi phục trên toàn quốc vào năm 2011, với Rome trở thành thành phố đầu tiên tái áp dụng.
Rome thu hơn 220 triệu euro mỗi năm
Mức thu hiện nay phụ thuộc vào từng địa phương và đôi khi cả loại hình khách sạn. Thông thường, du khách phải trả từ 1 đến 10 euro mỗi người cho mỗi đêm. Tại Milan, khách lưu trú trong khách sạn 5 sao phải trả tới 12 euro mỗi đêm.
Venice cũng áp dụng một khoản phí riêng từ năm 2024, nhưng khác với thuế lưu trú qua đêm, khoản này chủ yếu nhằm vào khách tham quan trong ngày, không ở lại thành phố.
Đối với các đô thị du lịch nổi tiếng của Italy, thuế lưu trú đã trở thành một nguồn thu đáng kể. Số liệu từ Siope, hệ thống theo dõi dòng tiền công của Bộ Tài chính Italy, cho thấy Rome thu được 222,4 triệu euro từ khoản này trong năm 2024.
Milan đứng thứ hai với 109,3 triệu euro, tiếp đến là Florence với 82,9 triệu euro và Venice với 38,9 triệu euro.
Những con số này cho thấy thuế du lịch không chỉ là một khoản phí nhỏ đối với từng du khách mà đã trở thành nguồn tài chính quan trọng đối với chính quyền nhiều thành phố nổi tiếng nhất Italy.
Nguồn thu giúp thành phố quá tải du lịch xoay xở

Trong ảnh: Thực khách dùng bữa tại một nhà hàng ở Rome, Italy. Ảnh: THX/TTXVN
Theo quy định, nguồn tiền thu từ khách du lịch được dành cho các dịch vụ địa phương, đặc biệt tại những thành phố đang phải đối mặt với tình trạng du lịch quá tải, hoặc dùng để bảo tồn và duy trì các công trình, di tích.
Tuy nhiên, trên thực tế, những địa phương đang thiếu tiền thường sử dụng khoản thu này cho nhiều nhu cầu chi tiêu khác.
“Các chính quyền địa phương đều muốn có khoản phí này vì họ cần tiền”, Gianluca De Gaetano, quản lý đơn vị Rome của Federalberghi, hiệp hội khách sạn Italy, nói.
Đối với phần lớn du khách, khoản phí này cuối cùng vẫn được chấp nhận, dù không phải lúc nào cũng vui vẻ thanh toán. Mức thu tương đối nhỏ so với tổng chi phí chuyến đi khiến nhiều người lựa chọn trả thay vì phản đối.
Tuy nhiên, sự không hài lòng có thể xuất hiện khi du khách nhận thấy chất lượng dịch vụ công tại điểm đến không tương xứng với số tiền họ đã bỏ ra. Ông De Gaetano cho biết du khách thường phàn nàn khi phát hiện dịch vụ của thành phố không đáp ứng kỳ vọng, đặc biệt nếu họ đã phải trả một khoản lớn cho chỗ ở.
Với các thành phố Italy, bài toán vì thế không đơn thuần nằm ở việc có nên thu thuế du lịch hay không. Khi lượng khách quốc tế tiếp tục tạo áp lực lên hạ tầng, giao thông, vệ sinh và công tác bảo tồn, khoản thu này ngày càng trở thành một công cụ tài chính giúp chính quyền địa phương bù đắp chi phí. Nhưng đồng thời, nó cũng đặt ra yêu cầu về việc sử dụng nguồn tiền một cách minh bạch để du khách cảm thấy khoản phí họ trả thực sự quay trở lại phục vụ điểm đến.

