Là khái niệm cơ bản của luật pháp thời phong kiến, 'Hồi tỵ' hiểu theo chữ Hán có nghĩa là tránh/né đi. Một người được bổ làm quan ở một địa phương, nhưng nếu nơi này có anh em, bà con hoặc quan hệ thân thích thì phải báo cáo cấp trên để chuyển đổi đi nơi khác. Nếu không, khi có cáo giác sẽ bị khép thành tội.