Có những hương vị đi qua năm tháng mà không bao giờ phai. Chúng lắng lại trong ký ức như một lớp muối mỏng trên làn da người đi biển, như vị mặn thấm sâu vào từng câu nói, từng nếp nghĩ, từng bước chân của những người sinh ra và lớn lên giữa sóng. Ở Cửa Tùng, nơi bãi ngang trải dài theo triền cát, nơi biển không chỉ là phong cảnh mà là cuộc sống, là mưu sinh, là ký ức, 'mặn mòi vị biển' không đơn thuần là một cách nói. Đó là một phần máu thịt của miền quê, là hương vị của những món ăn dân dã, là những lần ngồi chờ ba đi đánh cá về, là bóng dáng tảo tần của những người phụ nữ lặng lẽ đi qua từng mùa con nước.