Biển không đơn thuần là một thực thể địa lý, nơi tiếp giáp giữa đất liền và đại dương, mà là một không gian sinh tồn, một 'trục tọa độ' chiến lược quyết định vận mệnh và tầm vóc phát triển của quốc gia. Với đường bờ biển trải dài hơn 3.260km cùng hàng nghìn hòn đảo án ngữ trên các tuyến hàng hải huyết mạch của khu vực châu Á - Thái Bình Dương, Việt Nam đang sở hữu một nguồn lực tự nhiên đặc biệt. Nhìn từ góc độ khoa học quản trị và địa kinh tế hiện đại, việc chuyển đổi nhận thức từ mô hình khai thác tài nguyên đơn thuần sang tư duy quản trị không gian biển tổng hợp đang trở thành một yêu cầu khách quan, cấp thiết.