Trời còn chưa kịp sáng, màn sương mỏng như tấm khăn voan phủ lên mặt sông Tiền, sông Hậu. Từ bến nước trước nhà, má Bảy nhẹ tay đẩy chiếc xuồng ba lá rời bờ. Mỗi nhịp mái dầm chạm xuống dòng nước phù sa đều đặn nghe như có ai đang gõ nhịp song lang giữa mênh mang đồng nước để má hát bài vọng cổ 'Lá trầu xanh...'.