Sớm xứ Đoài, sương còn đọng trên những bờ cỏ đá ong, nước từ phía núi Thầy lặng lẽ men theo mương nhỏ mà về đồng Bùng. Trên bãi cao, những thân ngô lay động trong gió, lá dài cọ vào nhau thành một thứ âm thanh khô mà ấm, như tiếng người xưa lật từng trang sách. Người làng kể rằng, hơn bốn trăm năm trước, có một vị sứ thần tóc đã bạc, từ phương Bắc trở về, mang theo trong áo những hạt “ngọc mễ”. Hạt nhỏ vượt nghìn dặm đường, qua cửa ải và sự khám xét ngặt nghèo, rồi rơi xuống đất, nảy thành cây ngô.