Vì sao nhiều người ngày càng ít chia sẻ chuyện tiền bạc với họ hàng?

Một bữa cơm gia đình vốn chỉ xoay quanh chuyện con cái, công việc, sức khỏe. Thế rồi ai đó bất chợt hỏi về thu nhập, tài sản hay chuyện mua nhà, đổi xe. Nếu nói ít, người nghe có thể nghi ngờ; nói nhiều, câu chuyện lại dễ chuyển sang những kỳ vọng khác.

“Làm ăn tốt thế thì phải giúp đỡ anh em chứ”, “Nhà có điều kiện thì lo cho các cháu một chút”, thậm chí có người nửa đùa nửa thật: “Sau này có việc còn phải nhờ đấy nhé”.

Những câu nói ấy đôi khi không xuất phát từ ác ý nhưng với người được nhắc đến, chúng vẫn có thể tạo ra áp lực vô hình. Bởi trong quan hệ họ hàng, tiền bạc không đơn thuần là một con số. Khi mức sống và khả năng tài chính của một người được biết quá rõ, cách mọi người nhìn nhận, kỳ vọng và ứng xử với họ đôi khi cũng thay đổi.

Ảnh minh hoạ

Ảnh minh hoạ

Tiền bạc có thể vô tình làm thay đổi cách người thân nhìn nhau

Trong nhiều gia đình, việc hỏi han thu nhập vốn không phải điều gì quá nghiêm trọng. Người thân tò mò, muốn biết cuộc sống của nhau ra sao là chuyện bình thường. Vấn đề nằm ở chỗ, câu chuyện có thể đi xa hơn sau khi một người biết người kia đang có điều kiện tốt.

Một người trước đây về quê chỉ mang theo vài món quà, mọi người vui vẻ nhận và coi đó là tấm lòng. Nhưng nếu biết người này vừa mua nhà, đổi xe, công việc kinh doanh thuận lợi, món quà đôi khi lại được nhìn dưới một góc khác.

Tặng ít có thể bị cho là có điều kiện mà không hào phóng. Tặng nhiều, lần sau lại dễ trở thành một mức kỳ vọng mới.

Tương tự, khi gia đình có việc cần đóng góp, người có điều kiện thường khó tránh khỏi việc được kỳ vọng nhiều hơn. Một người họ hàng cần vay tiền, một người cháu muốn tìm việc, hay gia đình có chuyện cần hỗ trợ, cái tên đầu tiên được nghĩ đến đôi khi lại là người được cho rằng có khả năng.

Từ một mối quan hệ thân tình, tiền bạc có thể âm thầm trở thành thước đo. Điều đáng nói là những gì người khác nhìn thấy thường chỉ là phần nổi.

Một người có thể mua được căn nhà tốt nhưng phía sau là khoản vay dài hạn. Một người đi xe sang chưa chắc có khoản tiền nhàn rỗi lớn. Người làm kinh doanh có doanh thu cao cũng không đồng nghĩa với việc lúc nào cũng sẵn tiền mặt.

Khi chỉ nhìn vào những gì người khác đang sở hữu, người ta rất dễ bỏ qua những khoản chi phí, trách nhiệm và áp lực mà họ đang gánh. Bởi vậy, có người chọn cách ít chia sẻ về tài chính trước mặt họ hàng. Không nhất thiết vì họ muốn giấu giếm hay không muốn giúp đỡ mà đơn giản là muốn giữ một khoảng riêng tư cần thiết.

Giúp người thân là tình cảm nhưng không nên trở thành nghĩa vụ

Trong một gia đình, chuyện hỗ trợ nhau khi khó khăn vốn là điều đáng quý. Người có điều kiện hơn giúp người đang gặp biến cố, anh chị em hỗ trợ nhau lúc cần thiết, người đi trước tạo điều kiện cho thế hệ sau… những sự giúp đỡ ấy có thể khiến tình thân thêm gắn bó. Nhưng ranh giới giữa “giúp vì thương” và “phải giúp vì có điều kiện” đôi khi rất mong manh.

Lần đầu một người họ hàng vay tiền, họ có thể cảm ơn vì được hỗ trợ. Nhưng nếu việc vay mượn lặp lại, sự giúp đỡ có thể dần trở thành điều được mặc nhiên chờ đợi. Đến một lúc nào đó, khi người cho vay từ chối, câu hỏi không còn là “Tại sao bạn không thể giúp tôi?” mà có thể biến thành “Bạn có tiền như vậy, sao lại không giúp?”. Đây cũng là lý do tiền bạc thường được xem là một trong những vấn đề dễ gây căng thẳng trong quan hệ gia đình.

Không chỉ vay tiền, những sự nhờ vả khác cũng có thể tạo ra áp lực. Nhờ giới thiệu việc làm, nhờ đứng ra bảo lãnh, nhờ giúp giải quyết công việc kinh doanh hay nhờ kết nối một mối quan hệ nào đó… Khi thành công, đôi khi mọi người xem đó là chuyện bình thường. Nhưng nếu không thành công, người giúp lại có thể trở thành đối tượng bị trách móc. Vì vậy, việc giữ kín một phần thông tin tài chính cũng có thể là cách mỗi người thiết lập ranh giới.

Giúp đỡ người thân nên xuất phát từ khả năng và sự tự nguyện, thay vì trở thành một nghĩa vụ được mặc nhiên đặt lên vai một người chỉ vì họ có điều kiện hơn.

Không phải điều gì trong cuộc sống cũng cần chia sẻ với họ hàng

Thực tế, những người thân thiết thường dễ hỏi nhau những chuyện mà người ngoài hiếm khi hỏi. “Lương tháng bao nhiêu?”, “Mua căn nhà này hết bao nhiêu?”, “Xe bao nhiêu tiền?”, “Tiết kiệm được bao nhiêu rồi?”…

Với nhiều người, đó chỉ là câu hỏi trong một cuộc trò chuyện. Nhưng với người khác, đây lại là những thông tin rất riêng tư. Đặc biệt, khi sự khác biệt về thu nhập giữa các thành viên trong gia đình ngày càng rõ, những câu hỏi như vậy dễ kéo theo sự so sánh.

Cùng là anh em họ, người đã mua nhà, người vẫn đang thuê trọ. Cùng một thế hệ, người có công việc thu nhập cao, người vẫn chật vật với chi phí sinh hoạt. Những khác biệt ấy vốn đã tồn tại, nhưng khi được nhắc đi nhắc lại bên bàn ăn, chúng có thể khiến một số người cảm thấy áp lực hoặc tự ti. Điều này không có nghĩa người có điều kiện phải cố tình che giấu cuộc sống của mình. Một người hoàn toàn có quyền tận hưởng thành quả lao động, mua căn nhà mình thích, sử dụng chiếc xe phù hợp hay cho con học trong môi trường tốt.

Nhưng giữa việc sống tốt và việc thường xuyên chứng minh mình đang sống tốt vẫn có một khoảng cách. Cũng như vậy, giữa việc chia sẻ niềm vui với người thân và việc công khai quá nhiều thông tin về tài chính cũng có sự khác biệt. Một chút kín đáo đôi khi giúp cả người nói lẫn người nghe cảm thấy thoải mái hơn.

Trưởng thành là biết tiền bạc nên dừng lại ở đâu

Trong các mối quan hệ gia đình, tiền bạc không phải điều cấm kỵ. Những vấn đề liên quan đến tài chính vẫn cần được trao đổi khi thực sự cần thiết, nhất là giữa vợ chồng, cha mẹ và con cái hoặc những người cùng chịu trách nhiệm về một khoản chi tiêu. Tuy nhiên, với quan hệ họ hàng, mỗi người vẫn cần một ranh giới nhất định.

Không nhất thiết phải trả lời chi tiết khi được hỏi về thu nhập. Không cần giải thích quá nhiều về khoản tiết kiệm. Và cũng không nên vì ngại mất lòng mà nhận mọi lời nhờ vả vượt quá khả năng của mình. Nếu thực sự muốn giúp người thân, hãy cân nhắc trong khả năng của mình và xác định rõ đó là sự hỗ trợ tự nguyện, thay vì để nó trở thành một khoản “nghĩa vụ” không có điểm dừng.

Sau cùng, điều giữ một gia đình gắn bó không phải là ai kiếm được nhiều tiền hơn hay ai có thể cho đi nhiều hơn. Đó là sự tôn trọng, chừng mực và khả năng hiểu rằng mỗi người đều có những khoản thu nhập, chi tiêu, trách nhiệm và áp lực riêng mà người khác không nhất thiết phải biết hết.

Tiền bạc là một phần của cuộc sống, nhưng không nên trở thành thước đo tình thân. Khi mỗi người biết tôn trọng ranh giới của nhau, những bữa cơm gia đình mới có thể giữ được sự thoải mái vốn có, thay vì trở thành nơi mọi người âm thầm tính toán xem ai có nhiều hơn, ai nên cho đi nhiều hơn.

T. Linh

Nguồn Gia Đình VN: https://giadinhonline.vn/vi-sao-nhieu-nguoi-ngay-cang-it-chia-se-chuyen-tien-bac-voi-ho-hang-d213989.html