Vợ chê chồng 40 tuổi 'không có chí tiến thủ' dù đã có nhà, 2 ô tô và tiền tiết kiệm: Ai mới là người sai?
Ở tuổi 40, Hùng có thu nhập 70 triệu đồng mỗi tháng, sở hữu căn hộ 75m², hai chiếc ô tô và khoản tiết kiệm vài trăm triệu đồng. Thế nhưng, những lời so sánh của vợ về bạn bè cùng tuổi có nhiều đất đai, tiền tỷ khiến anh bắt đầu hoài nghi: Có nhà, có xe, thu nhập tốt nhưng vẫn bị xem là “chẳng có gì” – liệu anh đang quá an toàn hay tiêu chuẩn về thành công đã thay đổi?
Hùng, 40 tuổi, làm việc trong ngành ngân hàng tại Hà Nội, có thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng, chưa tính thưởng. Vợ anh 37 tuổi, làm nhân viên kinh doanh, thu nhập khoảng 20 triệu đồng/tháng. Sau hơn 10 năm kết hôn, hai vợ chồng đã có một căn chung cư 75m², hai chiếc ô tô và khoản tiết kiệm vài trăm triệu đồng.
Với nhiều gia đình, đây có thể là nền tảng tài chính khá vững vàng ở tuổi 40. Thế nhưng thời gian gần đây, Hùng lại không cảm thấy nhẹ nhõm với những gì mình đang có. Nguyên nhân bắt đầu từ những lời nhận xét của vợ rằng ở tuổi này, anh vẫn “chẳng có tài sản gì”.
Hùng kể, trước đây anh luôn nghĩ cuộc sống gia đình tương đối ổn. Hai vợ chồng cùng đi làm, cùng chăm sóc hai con, một trai một gái. Các con được học hành đầy đủ, gia đình vẫn có điều kiện đi du lịch xa khoảng một đến hai lần mỗi năm.

Áp lực so sánh tài sản khiến Hùng bắt đầu hoài nghi lựa chọn của mình. Ảnh minh họa
Căn hộ 75m² hiện tại là thành quả sau hơn một thập kỷ hai vợ chồng cùng làm việc và tích góp. Ngày mới cưới, cộng số tiền của cả hai với sự hỗ trợ từ bố mẹ hai bên, họ chỉ đủ mua một căn hộ khoảng 50m² ở xa trung tâm.
Những năm sau đó, vợ chồng Hùng vừa làm việc, vừa trả nợ, đồng thời cố gắng tiết kiệm từng khoản. Khi kinh tế ổn định hơn, họ mới có thể đổi sang căn hộ rộng hơn.
Hai chiếc ô tô cũng lần lượt được mua bằng hình thức vay ngân hàng rồi trả góp. Với Hùng, đó là cách chi tiêu và tích lũy phù hợp với khả năng tài chính của gia đình, thay vì cố chạy theo những khoản đầu tư mà anh không thực sự hiểu.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ mình giàu. Nhưng tôi nghĩ mình là người chăm chỉ và có trách nhiệm với gia đình. Tiền lương, tiền thưởng tôi đều đưa về cho vợ. Điều tôi không làm được có lẽ là đầu tư để tài sản tăng nhanh”, Hùng chia sẻ.
Anh vốn khá thận trọng với chứng khoán, bất động sản hay những hình thức đầu tư có mức độ rủi ro cao. Làm trong ngành ngân hàng, Hùng từng chứng kiến nhiều người kiếm được khoản tiền lớn nhờ đầu tư nhưng cũng gặp không ít trường hợp sau vài năm lại rơi vào cảnh nợ nần.
Thế nhưng quan điểm ấy ngày càng khiến anh thấy áp lực khi vợ liên tục nhắc đến chuyện tài sản. “40 tuổi rồi mà anh chẳng có gì” Ban đầu, Hùng cho rằng vợ chỉ nói vu vơ. Một lần trong lúc trò chuyện, cô nói: “40 tuổi rồi mà anh chẳng có gì”.
Câu nói ấy khiến Hùng hơi chạnh lòng nhưng anh không tranh luận. Tuy nhiên, sau đó những lời so sánh tương tự xuất hiện thường xuyên hơn. Vợ anh kể chồng của một người bạn thân bằng tuổi Hùng đã có hai căn hộ cho thuê và ba mảnh đất ở ngoại thành. Theo cô, người ta nhanh nhạy trong chuyện làm ăn, biết tận dụng cơ hội để gia tăng tài sản.
“Anh H. làm ăn nhanh nhạy thật. Nhà mình ngoài căn chung cư này thì chẳng có tài sản gì lớn. Cả tháng chỉ trông chờ vào tiền lương”, vợ Hùng nói. Một lần khác, cô kể về người đồng nghiệp có chồng hơn 40 tuổi, đầu tư bất động sản và chứng khoán khá thành công. Gia đình này đã có tiền tỷ, người vợ đi làm chủ yếu vì yêu thích công việc. Họ có thể tính chuyện cho con đi du học, mua thêm đất, xây nhà ven biển và chuẩn bị cho cuộc sống nghỉ hưu sớm.
“Mình cứ thế này thì bao giờ mới có cơ hội cho con đi du học?”, vợ anh đặt câu hỏi. Những câu nói đó khiến Hùng bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn. Đặc biệt, trong một lần vô tình nghe vợ trò chuyện với bạn, anh mới biết cô đánh giá mình là người chồng yêu vợ, thương con nhưng thiếu chí tiến thủ. Trong mắt vợ, anh quá an toàn, không dám mạo hiểm và không có tham vọng làm giàu.

Những lời so sánh khiến người chồng 40 tuổi chịu nhiều áp lực. Ảnh minh họa
Cô thậm chí cho rằng một gia đình ở tuổi 40 mà ngoài căn nhà đang ở vẫn chưa tạo được những nguồn tài sản đáng kể thì chẳng khác nào đang “dậm chân tại chỗ”. Tối hôm ấy, Hùng nằm rất lâu mà không ngủ được. Anh nghĩ về hơn 10 năm qua. Hai vợ chồng đã cùng nhau làm việc, trả nợ, tiết kiệm để đổi nhà, mua xe và nuôi hai con. Những gì anh xem là thành quả của cả gia đình, dường như trong mắt vợ lại chưa đủ.
Có nên đánh đổi sự an toàn để làm giàu? Hùng thừa nhận bản thân cũng từng có lúc sốt ruột khi nhìn bạn bè cùng tuổi sở hữu nhiều đất đai, căn hộ cho thuê hoặc có nguồn thu nhập khác ngoài lương. Từng có người rủ anh góp vốn làm ăn. Có người giới thiệu một mảnh đất ngoại thành và khuyên anh mạnh dạn vay thêm, bởi nếu thị trường tăng giá thì vài năm sau có thể thu được khoản lợi nhuận đáng kể.
Nhưng Hùng đều từ chối. Anh cho rằng mình không đủ kiến thức để đánh giá một khoản đầu tư lớn. Hơn nữa, số tiền vợ chồng tích lũy được là thành quả của nhiều năm làm việc. Nếu xảy ra rủi ro, người chịu ảnh hưởng không chỉ là anh mà còn cả vợ và hai con.
“Tôi đã chứng kiến những người từng kiếm được rất nhiều tiền từ đầu tư, nhưng cũng có người mất sạch rồi phải gánh thêm nợ. Tôi không muốn gia đình mình rơi vào tình huống đó chỉ vì muốn giàu nhanh”, Hùng nói. Nhưng sau nhiều lần nghe vợ so sánh, anh bắt đầu tự hỏi liệu mình có quá thận trọng.
Có phải anh đã bỏ lỡ những cơ hội có thể giúp gia đình tiến xa hơn? Có phải sự ổn định mà anh luôn coi trọng lại đang trở thành lý do khiến vợ thất vọng? Hùng cũng từng nghĩ đến chuyện nhận thêm việc để tăng thu nhập. Tuy nhiên, phương án này lại khiến anh lo một điều khác.
Nếu thường xuyên làm việc đến tối muộn, anh sẽ chẳng còn nhiều thời gian dành cho hai con. Những buổi tối chơi cùng con, đọc truyện, dạy con học hay đơn giản là ngồi nghe con kể chuyện sẽ ngày càng ít đi. Anh không muốn đến một ngày mình có nhiều tiền hơn nhưng lại nhận ra đã bỏ lỡ tuổi thơ của các con.
Ở tuổi 40, Hùng bắt đầu đứng giữa hai lựa chọn. Một bên là tiếp tục công việc hiện tại, duy trì thu nhập ổn định, bảo đảm cuộc sống gia đình và có thời gian dành cho con. Bên còn lại là chấp nhận rủi ro lớn hơn, đầu tư hoặc làm thêm để gia tăng tài sản, đáp ứng mong muốn của vợ về một cuộc sống dư dả hơn.
Hùng không phủ nhận mong muốn có thêm tài sản. Anh cũng muốn các con sau này có điều kiện học tập tốt, gia đình có khoản tích lũy lớn và không phải phụ thuộc hoàn toàn vào tiền lương. Nhưng anh không muốn biến toàn bộ tiền dành dụm thành một canh bạc chỉ vì áp lực so sánh với người khác.
“Có thể tôi chưa phải người kiếm tiền giỏi hay có nhiều tài sản như những người mà vợ đem ra so sánh. Nhưng tôi nghĩ mình đã cố gắng để gia đình có một cuộc sống ổn định. Tôi chỉ không biết liệu như vậy có thật sự là chưa đủ hay không”, Hùng nói.
Ở tuổi 40, điều khiến anh trăn trở không còn đơn giản là câu chuyện có nên đầu tư hay không. Đó là câu hỏi về việc một gia đình như thế nào mới được xem là thành công: có thật nhiều tài sản, hay có một cuộc sống đủ đầy nhưng vẫn giữ được sự bình yên và thời gian dành cho nhau? Và Hùng cũng muốn biết, nếu ở trong hoàn cảnh của anh, mọi người sẽ chọn sự an toàn hay chấp nhận rủi ro để đổi lấy cơ hội làm giàu?
