B-52 Mỹ tràn vào không phận Iran, chiến dịch Epic Fury chuyển sang giai đoạn mới
Việc oanh tạc cơ chiến lược B-52H Stratofortress bắt đầu bay sâu vào không phận Iran cho thấy Mỹ đã mở rộng ưu thế trên không, chuyển từ giai đoạn phá lưới phòng không sang các đòn đánh chiều sâu với hỏa lực lớn nhằm vào sở chỉ huy, kho tên lửa và hạ tầng quân sự trọng yếu.

Sau hơn 1 tháng mở màn chiến dịch Epic Fury (Cơn cuồng nộ dữ dội), cục diện trên không tại Iran đang cho thấy bước chuyển đáng chú ý khi Mỹ bắt đầu đưa oanh tạc cơ chiến lược B-52H Stratofortress xâm nhập sâu vào lãnh thổ đối phương.
Theo các nguồn tin quốc phòng quốc tế công bố trong những ngày đầu tháng 4/2026, đây là lần hiếm hoi dòng máy bay ném bom hạng nặng không tàng hình này xuất hiện trực tiếp trên bầu trời Iran trong môi trường thực chiến.

Diễn biến này phản ánh rõ dòng thời gian của chiến dịch. Giai đoạn mở màn từ ngày 28/2/2026, Mỹ và Israel tập trung sử dụng tên lửa hành trình Tomahawk, tiêm kích tàng hình F-35 và oanh tạc cơ tàng hình B-2 Spirit để vô hiệu hóa radar cảnh giới, trận địa phòng không và các trung tâm chỉ huy.
Đến ngày 15/3/2026, hình ảnh B-52H mang tên lửa hành trình đối đất tầm xa AGM-158 JASSM xuất hiện tại căn cứ RAF Fairford cho thấy lực lượng này bắt đầu chuyển sang thế trận tấn công duy trì cường độ cao.

Bước ngoặt diễn ra vào đầu tháng 4/2026 khi các chỉ huy quân sự Mỹ xác nhận B-52 đã thực hiện phi vụ bay xuyên lục địa và tiến vào không phận Iran theo trục nội địa.

Điều đó đồng nghĩa hệ thống phòng không tầm xa của Tehran, bao gồm các tổ hợp S-300PMU-2 và Bavar-373, nhiều khả năng đã bị bào mòn đáng kể sau hàng nghìn đợt không kích liên tiếp.

Khi mối đe dọa từ tên lửa đất đối không suy giảm, B-52 mới có thể phát huy đúng vai trò “xe tải bom chiến lược” với khả năng dội hỏa lực lớn lên nhiều cụm mục tiêu trong 1 phi vụ.

Về mặt kỹ thuật, B-52H Stratofortress là oanh tạc cơ chiến lược 8 động cơ, tầm bay liên lục địa hơn 14.000 km nếu không tiếp dầu.

Máy bay có tải trọng vũ khí tối đa khoảng 31,7 tấn, cho phép mang đồng thời bom dẫn đường vệ tinh GBU-31 JDAM nặng 907 kg, tên lửa hành trình đối đất tầm xa AGM-158 JASSM, bom phá công sự Mk-84 và nhiều loại đạn tấn công chính xác khác.

Riêng trong một số cấu hình ghi nhận cuối tháng 3/2026, mỗi chiếc B-52H có thể treo 12 quả bom GBU-31 ở giá treo ngoài cánh, đủ sức đánh liên tiếp vào nhiều mục tiêu kiên cố.

Xét về chiến lược, việc B-52 xuất hiện trên bầu trời Iran cho thấy chiến dịch đã chuyển từ mục tiêu “mở cửa bầu trời” sang “duy trì áp lực hủy diệt chiều sâu”.

Các mục tiêu ưu tiên nhiều khả năng gồm hầm chứa tên lửa đạn đạo, kho UAV, căn cứ hải quân, sở chỉ huy cấp chiến dịch và các tuyến hậu cần nằm sâu trong nội địa.
Với tải trọng lớn và khả năng hoạt động liên tục nhiều giờ, B-52 giúp Mỹ duy trì nhịp độ không kích dày đặc với chi phí thấp hơn so với việc phụ thuộc hoàn toàn vào B-2 hoặc tiêm kích tàng hình.
Ở góc độ quân sự, đây cũng là tín hiệu răn đe mạnh mẽ. Khi một nền tảng hơn 70 năm tuổi nhưng vẫn đủ an toàn để bay sâu vào lãnh thổ đối phương, điều đó cho thấy cán cân kiểm soát không phận đã nghiêng mạnh về phía Mỹ.

Epic Fury vì thế đang bước sang giai đoạn áp chế hỏa lực quy mô lớn, nơi B-52 đóng vai trò chủ lực trong các đòn “bom trùm” nhằm bẻ gãy năng lực phản kích còn lại của Iran.











