Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55: Thư gửi người bạn trong thành phố toàn robot
'Công nghệ có thể làm thay chúng ta rất nhiều việc, nhưng có một thứ mà nó không thể thay thế là sự kết nối giữa con người với con người'.
Năm 2026, cuộc thi viết thư UPU lần thứ 55 có chủ đề: “Hãy viết thư cho một người bạn, giải thích vì sao sự kết nối giữa người với người lại cần thiết trong thế giới số”.
(Tiếng Anh là: Write a letter to a friend about why human connection matters in a digital world).
Dưới đây là bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55:
Minh thân mến,
Tớ viết lá thư này cho cậu khi đang ngồi trong căn phòng nhỏ của mình. Ngoài kia, thành phố vẫn vận hành trơn tru nhờ robot giao hàng, robot vệ sinh, robot phục vụ… Mọi thứ ở đây hoạt động chính xác đến mức kinh ngạc.
Không còn cảnh tắc đường hay xuất hiện rác trên vỉa hè, người ta chỉ cần nhấn nút trên thiết bị cá nhân là có thể đặt bữa sáng. Thành phố của chúng ta đã trở thành nơi gần như mọi việc đều được tự động hóa.
Nghe thật tiện lợi phải không? Nhưng Minh à, dạo gần đây tớ bắt đầu cảm thấy nơi này yên tĩnh một cách lạ lùng.
Ngày trước, khi chưa có quá nhiều robot, con người phải tự làm nhiều việc hơn. Người bán hàng trò chuyện với khách, bác bảo vệ hỏi han những người ra vào tòa nhà, còn chúng ta thì có thể bắt chuyện với một người lạ chỉ vì cùng đứng chờ xe buýt. Những cuộc trò chuyện ấy đôi khi rất ngắn ngủi nhưng lại khiến thành phố trở nên ấm áp.
Còn bây giờ, tớ có thể đi hết một con phố dài mà không nghe thấy một cuộc trò chuyện nào. Robot không cần nói chuyện. Chúng chỉ làm việc chính xác, nhanh chóng và im lặng.
Tớ từng thử nói chuyện với một robot phục vụ trong quán cà phê. Nó lịch sự trả lời mọi câu hỏi của tớ, thậm chí còn chúc tớ một ngày tốt lành với giọng nói rất tự nhiên. Nhưng cậu biết không, khi tớ cười với nó, nó không hiểu vì sao tớ cười. Robot có thể học cách nói, nhưng chúng không thật sự cảm nhận.
Trong thành phố đầy robot này, tớ nhận ra một điều: Công nghệ có thể làm thay con người rất nhiều việc, nhưng có một thứ mà nó không thể thay thế là sự kết nối giữa con người với con người.
Robot có thể đưa thuốc cho người bệnh, nhưng không thể nắm tay khi họ sợ hãi. Robot có thể nấu một bữa ăn ngon, nhưng không thể mang lại cảm giác ấm áp như khi gia đình ngồi ăn cùng nhau. Robot có thể gửi hàng nghìn tin nhắn chúc mừng sinh nhật, nhưng không thể thay cho cái ôm thật sự của một người bạn.
Minh à, đôi khi tớ nghĩ rằng điều khiến con người khác với máy móc không phải là trí thông minh mà là trái tim. Những cảm xúc vui, buồn, quan tâm không thể lập trình, không thể sao chép và cũng không thể tự động hóa.
Cũng vì thế, tớ càng trân trọng những cuộc trò chuyện thật giữa chúng ta. Trong một thế giới ngày càng thông minh hơn, những khoảnh khắc con người ngồi cạnh nhau, lắng nghe nhau lại trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Tớ hy vọng rằng dù thành phố này có thêm bao nhiêu robot đi chăng nữa, chúng ta vẫn sẽ không quên cách kết nối với nhau. Bởi vì cuối cùng, thứ khiến thế giới này trở nên đáng sống không phải là những cỗ máy hoàn hảo mà là những con người biết quan tâm đến nhau.
Ký tên
Tớ.











