Bên trong chuyến bay tiếp dầu của Mỹ giữa chiến sự Trung Đông

Các chuyến bay tiếp dầu trên không đang trở thành mắt xích sống còn giúp chiến đấu cơ Mỹ duy trì chiến dịch tấn công tầm xa tại Trung Đông, dù đây là một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất của không quân.

Trong chiến dịch quân sự tại Trung Đông từ cuối tháng 2/2026, hoạt động tiếp dầu trên không của không quân Mỹ trở thành yếu tố quyết định giúp duy trì nhịp độ tác chiến của các phi đội chiến đấu cơ.

Những chuyến bay này cho phép máy bay chiến đấu kéo dài thời gian hoạt động và vươn tới các mục tiêu cách xa hàng nghìn km mà không cần quay về căn cứ.

Trong phạm vi hoạt động của Southern Spear, nhiều loại vũ khí và phương tiện hiện đại khác cũng được ghi nhận.

Sau khi Mỹ và Israel mở chiến dịch không kích Iran ngày 28/2/2026, hàng loạt máy bay chiến đấu và máy bay ném bom được triển khai từ các căn cứ ở Trung Đông cũng như từ tàu sân bay trên biển.

Tuy nhiên, phần lớn mục tiêu quân sự của Iran nằm sâu trong lãnh thổ, cách xa các căn cứ Mỹ hàng nghìn km. Trong bối cảnh đó, lực lượng máy bay tiếp dầu trở thành “cầu nối nhiên liệu” trên bầu trời.

Một trong những loại máy bay đảm nhiệm nhiệm vụ này là máy bay tiếp dầu chiến lược KC-135 Stratotanker.

Đây là loại máy bay tiếp dầu phản lực có chiều dài khoảng 41 m, sải cánh khoảng 39 m và khối lượng cất cánh tối đa khoảng 146 tấn.

Phi cơ có thể mang theo hơn 90 tấn nhiên liệu để chuyển sang các máy bay khác trong khi đang bay.

Quá trình tiếp dầu diễn ra ở độ cao hàng nghìn mét. Máy bay chiến đấu sẽ bay sát phía sau máy bay tiếp dầu, giữ khoảng cách chỉ vài m.

Một cần tiếp nhiên liệu dài khoảng 8 m sẽ được điều khiển từ phía sau thân máy bay tiếp dầu để kết nối với cổng nạp nhiên liệu của chiến đấu cơ. Khi kết nối thành công, nhiên liệu sẽ được bơm với tốc độ hàng nghìn lít mỗi phút.

Nhiệm vụ này đòi hỏi kỹ năng cực kỳ chính xác. Phi công của chiến đấu cơ phải giữ ổn định vị trí trong khi hai máy bay di chuyển với tốc độ khoảng 800 km/h. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến hai máy bay va chạm giữa không trung.

Trong chiến dịch tại Trung Đông, các máy bay tiếp dầu thường hoạt động theo vòng tuần tra trên không gần khu vực chiến sự.

Khi các chiến đấu cơ như F-15E Strike Eagle hoặc F-16 Fighting Falcon hoàn thành một đợt tấn công và cần bổ sung nhiên liệu, chúng sẽ bay tới khu vực chờ để tiếp dầu rồi quay lại nhiệm vụ.

Chiến đấu cơ F-15E Strike Eagle là loại tiêm kích tấn công hai chỗ ngồi có chiều dài khoảng 19 m, sải cánh gần 13 m và khối lượng cất cánh tối đa khoảng 36 tấn.

Máy bay có thể mang hơn 10 tấn vũ khí, bao gồm bom dẫn đường bằng vệ tinh và tên lửa không đối đất. Tuy nhiên, để tấn công các mục tiêu ở khoảng cách hàng nghìn km, F-15E gần như bắt buộc phải tiếp nhiên liệu trên không ít nhất 1 lần.

Vai trò của phi đội tiếp dầu càng trở nên quan trọng khi cường độ chiến dịch tăng cao.

Trong một số giai đoạn, các máy bay tiếp dầu phải duy trì hiện diện gần như liên tục trên không để phục vụ nhiều đợt xuất kích liên tiếp của chiến đấu cơ.

Chính vì tầm quan trọng đó, các máy bay tiếp dầu cũng trở thành mục tiêu chiến lược trong chiến tranh.

Một quan chức Mỹ cho biết đòn tập kích tên lửa của Iran gần đây vào căn cứ Prince Sultan tại Arab Saudi đã làm hư hại 5 máy bay tiếp dầu của không quân Mỹ đang đậu dưới mặt đất.

Các chuyên gia quân sự nhận định rằng nếu số lượng máy bay tiếp dầu bị giảm, toàn bộ chiến dịch không kích có thể bị ảnh hưởng.

Thiếu khả năng tiếp nhiên liệu trên không, chiến đấu cơ sẽ phải quay về căn cứ sớm hơn hoặc không thể tiếp cận những mục tiêu nằm sâu trong lãnh thổ đối phương.

Trong chiến tranh hiện đại, khả năng duy trì “trạm xăng bay” trên bầu trời vì thế được coi là một trong những yếu tố quyết định sức mạnh tác chiến đường không.

Với Mỹ, lực lượng máy bay tiếp dầu không chỉ là phương tiện hậu cần, mà còn là nền tảng giúp các chiến dịch tấn công tầm xa hoạt động liên tục trong nhiều ngày hoặc nhiều tuần.

Việt Hùng

Nguồn ANTĐ: https://anninhthudo.vn/ben-trong-chuyen-bay-tiep-dau-cua-my-giua-chien-su-trung-dong-post642174.antd