Bóng rổ Việt Nam: 'miền đất mới' hấp dẫn các cầu thủ ngoại

Trái bóng cam dần trở thành nhịp cầu kết nối con người, văn hóa và mở ra những cơ hội phát triển cho bóng rổ Việt Nam.

Sự xuất hiện ngày càng nhiều các cầu thủ ngoại quốc đang mang đến diện mạo mới cho bóng rổ Việt Nam. Không chỉ góp mặt trên sân đấu, họ còn đem theo kỹ năng, thể chất, tư duy thi đấu hiện đại và những câu chuyện hòa nhập riêng. Từ đó, trái bóng cam dần trở thành nhịp cầu kết nối con người, văn hóa và mở ra thêm những cơ hội phát triển cho bóng rổ Việt Nam.

Hành trình đến Việt Nam

Trên sân bóng rổ, ngôn ngữ đôi khi không còn là rào cản lớn nhất. Chỉ một ánh mắt, một đường chuyền hay cái đập tay sau pha ghi điểm cũng đủ để những con người đến từ nhiều quốc gia khác nhau tìm thấy sự đồng điệu. Với các cầu thủ ngoại quốc tại Việt Nam, bóng rổ không chỉ là môn thể thao họ theo đuổi, mà còn là nhịp cầu giúp họ chạm gần hơn tới một đất nước mới, một nền văn hóa mới và một cuộc sống mới.

Những năm gần đây, bóng rổ Việt Nam chứng kiến nhiều chuyển động tích cực. Bên cạnh các giải đấu chuyên nghiệp, hệ thống bán chuyên, phong trào, các câu lạc bộ và học viện bóng rổ cũng ngày càng phát triển. Trên những sân bóng ở Hà Nội, TP Hồ Chí Minh và nhiều địa phương khác, hình ảnh các cầu thủ nước ngoài góp mặt trong đội hình đã dần trở nên quen thuộc.

Cầu thủ Mykhailo, 24 tuổi, đến từ Ukraine.

Cầu thủ Mykhailo, 24 tuổi, đến từ Ukraine.

Mykhailo (sinh năm 2002, đến từ Ukraine) là một trong những gương mặt ngoại quốc đang thi đấu bóng rổ tại Việt Nam. Thi đấu ở vị trí forward hoặc center, anh gắn bó với trái bóng cam từ năm 13 tuổi. Mykhailo đến Việt Nam không phải từ một bản hợp đồng thi đấu, mà theo gia đình chuyển tới đây sinh sống sau khi nghe nhiều điều tốt đẹp về đất nước này. Từ một nơi hoàn toàn xa lạ, Việt Nam dần trở thành môi trường giúp anh nhìn ra thêm những cơ hội phát triển với bóng rổ.

Trước khi đến Việt Nam, Mykhailo đã biết đến một số giải đấu như VBA, SA League, HBC, VBC hay SBC. Điều khiến anh chú ý là nhiều giải đấu tại Việt Nam diễn ra vào thời điểm mùa giải ở châu Âu đã khép lại. Điều đó mở ra khả năng để một cầu thủ sau khi thi đấu tại châu Âu vẫn có thể tiếp tục đến Việt Nam, tìm thêm cơ hội cọ xát và tích lũy kinh nghiệm.

Với Mykhailo, Việt Nam là một môi trường phù hợp để các cầu thủ trẻ bắt đầu hành trình tại châu Á. Anh cho rằng các cầu thủ địa phương khá cởi mở trong giao tiếp, còn ban huấn luyện luôn chủ động hỗ trợ cầu thủ ngoại làm quen với chiến thuật, lối chơi và vai trò trong đội bóng. Theo anh, việc thi đấu tại Việt Nam cũng giúp các cầu thủ trẻ có thêm cơ hội được chú ý, từ đó mở rộng khả năng phát triển và tìm kiếm những cánh cửa mới tại thị trường bóng rổ khu vực.

Nếu Mykhailo đến Việt Nam cùng gia đình và từ đó tìm thấy cơ hội thi đấu, thì Kurkin Egor (sinh năm 1995, người Nga), lại có một hành trình khác. Thường chơi ở vị trí forward, Egor đã sống tại Việt Nam gần hai năm và làm việc trong lĩnh vực marketing, nhưng chính bóng rổ là điều giúp anh kết nối sâu hơn với cộng đồng nơi đây. Egor từng thi đấu cho Hidden Dragons. Khi được hỏi Việt Nam hiện tại là gì trong anh, một điểm dừng hay một cơ hội, anh chỉ trả lời ngắn gọn: “Home”. Với Egor, Việt Nam không chỉ là nơi để sống hay chơi bóng, mà đã trở thành một phần thân thuộc trong nhịp sống hằng ngày.

Một câu chuyện khác là Mathis Caudyser, cầu thủ đến từ Pháp, thi đấu ở vị trí số 3 hoặc số 4. Đến Việt Nam thông qua chương trình trao đổi của trường, sau đó anh tiếp tục ở lại để thực tập và làm việc. Trước khi đặt chân tới đây, Mathis đã có khoảng bảy năm chơi bóng rổ tại Pháp. Ban đầu, Việt Nam với anh là một điểm đến mới để khám phá, nhưng sau quãng thời gian học tập, làm việc và chơi bóng, nơi đây dần trở thành “ngôi nhà thứ hai”.

Ở một góc nhìn khác, Huy Hoàng, đội phó đội bóng rổ Yên Hòa, người từng có thời gian tập luyện cùng các cầu thủ nước ngoài, cho rằng việc đối đầu với những đối thủ sở hữu thể trạng vượt trội buộc cầu thủ Việt Nam phải chơi thông minh hơn, nhanh hơn và linh hoạt hơn trong từng tình huống. Không chỉ tạo ra khác biệt về thể chất, các cầu thủ ngoại còn mang đến tư duy bóng rổ hiện đại hơn, từ đó góp phần thúc đẩy sự phát triển của bóng rổ Việt Nam trong tương lai.

Từ góc độ huấn luyện, huấn luyện viên Nguyễn Xuân Lộc, hiện công tác tại Câu lạc bộ Bóng rổ Hà Nội Eagle Basketball Academy, người có 15 năm kinh nghiệm và từng dẫn dắt các đội trẻ của Hanoi Buffaloes và Thăng Long Warriors, cho rằng cầu thủ nước ngoài mang đến cho bóng rổ Việt Nam nguồn nhân sự mới cùng sự đa dạng về chuyên môn. Quan trọng hơn, cầu thủ Việt Nam có thể học hỏi từ họ tinh thần thi đấu chuyên nghiệp, kinh nghiệm tập luyện và cách tiếp cận bóng rổ được hình thành từ những môi trường khác nhau.

Cầu thủ người Nga Kurkin Egor.

Cầu thủ người Nga Kurkin Egor.

Những khác biệt và hành trình thích nghi

Cơ hội là có thật, nhưng hành trình của các cầu thủ ngoại quốc tại Việt Nam không phải lúc nào cũng dễ dàng, khi họ phải thích nghi từ nhịp độ thi đấu, thể chất và lối chơi trên sân đến những khác biệt trong ngôn ngữ, sinh hoạt và đời sống thường ngày ở một môi trường hoàn toàn mới.

Với Mykhailo, điều khiến anh chú ý nhất khi chơi bóng tại Việt Nam là tốc độ. So với nơi anh từng thi đấu ở Ukraine và châu Âu, bóng rổ tại Việt Nam có nhịp vận động nhanh hơn. Các cầu thủ chạy nhiều, ném bóng tốt và buộc những người chơi vị trí big man như anh phải di chuyển liên tục để tranh bóng bật bảng, hỗ trợ phòng ngự và bắt kịp trận đấu.

Tuy nhiên, Mykhailo cũng nhận thấy sự khác biệt về thể hình. Ở châu Âu, các cầu thủ thường có thân hình lớn hơn, nên những pha va chạm và tranh chấp có phần mạnh hơn. Còn tại Việt Nam, thể chất có thể không phải lợi thế lớn nhất, nhưng tốc độ và cường độ di chuyển lại là điều cầu thủ ngoại phải nhanh chóng làm quen. Với anh, muốn chơi tốt ở đây thì không thể đứng yên chờ bóng, mà phải chạy rất nhiều.

Với Mathis, khác biệt lớn nhất khi chơi bóng tại Việt Nam lại đến từ thời tiết và cường độ va chạm. Anh cho rằng không khí nóng khiến các buổi tập trở nên nặng hơn so với khi chơi bóng ở Pháp. Dù vậy, Mathis không xem đây là trở ngại quá lớn. Với anh, “bóng rổ vẫn là bóng rổ”, và những khác biệt ấy chỉ khiến trải nghiệm chơi bóng tại Việt Nam trở nên mới mẻ hơn.

Khác với hai cầu thủ trên, Kurkin Egor nhìn sự khác biệt chủ yếu từ tinh thần thi đấu, khi anh cho rằng người Việt Nam rất thân thiện và tử tế. Nhưng chính sự hiền hòa đó đôi khi khiến một số cầu thủ trẻ chưa thực sự quyết liệt trên sân. Trong khi ở các nước châu Âu, môi trường thi đấu lại mang tính cạnh tranh cao hơn, vì vậy Egor cho rằng nếu muốn phát triển xa hơn, cầu thủ trẻ cần dám bước ra khỏi vùng an toàn và chơi bóng với tinh thần mạnh mẽ, chủ động hơn.

Những nhận xét ấy cũng giống với cảm nhận của Huy Hoàng. Khi tập luyện với những cầu thủ có thể trạng vượt trội, cầu thủ Việt Nam không thể chỉ chơi theo thói quen cũ. Họ phải xử lý bóng nhanh hơn, chọn vị trí tốt hơn và tìm cách vượt qua đối thủ bằng tư duy thay vì chỉ dựa vào sức. Chính những va chạm như vậy tạo ra môi trường cọ xát cần thiết để cầu thủ trong nước tiến bộ.

Cầu thủ Mathis Caudyser.

Cầu thủ Mathis Caudyser.

Bên cạnh khác biệt chuyên môn, Mykhailo cho biết việc một số đồng đội không nói tiếng Anh tốt đôi khi khiến giao tiếp trở nên phức tạp, buộc anh phải nhờ người thứ ba hỗ trợ khi trao đổi chiến thuật hay tập luyện. Trong đời sống hằng ngày, anh cũng phải thích nghi bằng cách dùng ứng dụng dịch, cử chỉ hoặc biểu cảm để giao tiếp, nhưng Mykhailo không xem đây là trở ngại lớn mà coi đó là một phần tự nhiên khi sống ở một đất nước mới.

Tương tự với Mykhailo, Kurkin Egor hòa nhập khá tự nhiên tại Việt Nam. Khi được hỏi khó khăn lớn nhất khi sống ở đây là gì, anh trả lời ngắn gọn: “Nothing. Tôi yêu Việt Nam.” Với anh, ngôn ngữ cũng không phải rào cản lớn. Cách Egor sử dụng xen kẽ tiếng Anh và tiếng Việt trong giao tiếp cho thấy sự thích nghi thoải mái với môi trường mới. Anh có bạn bè, công việc, bóng rổ và những mối quan hệ gắn bó, đủ để cảm thấy Việt Nam đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống.

Trong hành trình thích nghi, con người là yếu tố quan trọng nhất. Với Mykhailo, các đồng đội tại 3F Galaxy đã giúp anh nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống ở Hà Nội, từ tập luyện, ăn uống đến việc giới thiệu văn hóa địa phương, khiến anh cảm nhận đội bóng không chỉ là nơi thi đấu mà còn là nhà. Với Kurkin Egor, Hidden Dragons cũng mang ý nghĩa tương tự khi anh gọi đây là “second family” – gia đình thứ hai, qua đó cho thấy bóng rổ không chỉ giúp anh gắn kết với đồng đội mà còn tạo cho anh cảm giác thuộc về tại một đất nước xa lạ.

Theo huấn luyện viên Nguyễn Xuân Lộc, ban huấn luyện đóng vai trò như một cầu nối giúp cầu thủ nước ngoài nhanh chóng hòa nhập ngay từ những ngày đầu. Việc hỗ trợ không chỉ dừng ở hướng dẫn bài tập hay chiến thuật mà còn nằm ở cách kết nối họ với các vận động viên địa phương cả trong lẫn ngoài sân. Anh cho rằng trong bóng rổ, sự gắn kết ngoài sân cũng quan trọng không kém những giờ tập luyện trên sân.

Những buổi tập trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt.

Những buổi tập trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt.

Khi trái bóng cam xóa nhòa những khoảng cách

Sau một thời gian sống, tập luyện và thi đấu tại Việt Nam, điều thay đổi ở các cầu thủ ngoại không chỉ là khả năng thích nghi với môi trường mới, mà còn là cách họ nhìn nhận về đất nước và con người nơi đây.

Với Mykhailo và Mathis, Việt Nam là nơi anh có thể tiếp tục chơi bóng, tìm kiếm cơ hội và chắc chắn sẽ quay lại sân đấu nếu có điều kiện. Trong khi đó trong mắt Kurkin Egor, Việt Nam thậm chí đã vượt qua ý nghĩa của một điểm đến. Khi được hỏi nếu có một cầu thủ nước ngoài khác phân vân có nên đến Việt Nam hay không, anh trả lời rất ngắn gọn bằng tiếng Việt: “Chắc chắn! Hãy đến đây!”

Những câu trả lời ấy cho thấy bóng rổ không chỉ tạo ra cơ hội thi đấu. Nó còn giúp con người kết nối với nhau. Trên sân bóng, cầu thủ ngoại và cầu thủ Việt có thể khác nhau về ngôn ngữ, văn hóa, thể chất hay tư duy thi đấu, nhưng họ cùng chia sẻ một mục tiêu: tập luyện tốt hơn, thi đấu tốt hơn và cùng phát triển tốt hơn trong một tập thể.

Sự xuất hiện của cầu thủ ngoại quốc cũng mang lại nhiều ý nghĩa cho bóng rổ Việt Nam. Trước hết, họ góp phần nâng cao chất lượng chuyên môn. Khi cầu thủ Việt Nam được tập luyện và thi đấu với những người có nền tảng thể chất, kỹ thuật hoặc tư duy khác biệt, họ có thêm cơ hội cọ xát và học hỏi. Những trải nghiệm ấy giúp cầu thủ trong nước hiểu rõ hơn điểm mạnh, điểm yếu của mình, từ đó chủ động cải thiện cách chơi.

Bên cạnh đó, cầu thủ ngoại còn mang đến sự đa dạng cho môi trường bóng rổ Việt Nam. Họ không chỉ xuất hiện ở các giải đấu lớn, mà còn tham gia vào các đội bóng bán chuyên, phong trào, học viện và cộng đồng địa phương. Điều này giúp sân chơi bóng rổ trong nước trở nên sinh động hơn, mở ra nhiều cơ hội giao lưu hơn giữa cầu thủ Việt Nam và bạn bè quốc tế.

Một buổi tập luyện của Kurkin Egor tại Việt Nam.

Một buổi tập luyện của Kurkin Egor tại Việt Nam.

Liệu Việt Nam có thể trở thành điểm đến dài hạn cho cầu thủ bóng rổ ngoại quốc?

Tuy nhiên, để Việt Nam thực sự trở thành điểm đến dài hạn cho cầu thủ ngoại quốc, môi trường bóng rổ trong nước vẫn cần tiếp tục hoàn thiện. Theo góc nhìn chuyên môn của huấn luyện viên Xuân Lộc, các đội bóng cần chú trọng hơn đến việc hỗ trợ ngôn ngữ, sinh hoạt, giao tiếp văn hóa và định hướng chuyên môn cho cầu thủ mới. Ban huấn luyện cũng cần tiếp tục giữ vai trò cầu nối, không chỉ giúp cầu thủ ngoại hiểu chiến thuật, mà còn giúp họ cảm thấy được chào đón trong tập thể, giúp họ hòa nhập ở 1 đất nước mới.

Với cầu thủ Việt Nam, sự xuất hiện của cầu thủ ngoại là cơ hội để bước ra khỏi vùng an toàn. Đó là cơ hội để học hỏi những phong cách thi đấu khác, cải thiện thể chất, tư duy và lối chơi khi tiếp xúc với môi trường bóng rổ có tính quốc tế hơn.

Việt Nam có thể chưa phải là trung tâm lớn nhất của bóng rổ châu Á. Nhưng từ những sân tập được đầu tư; những giải đấu lớn như Giải Vô địch Bóng rổ Quốc gia, Giải bóng rổ không chuyên Hà Nội (HBL), Giải bóng rổ sinh viên toàn quốc (NUC),...; những giải bóng rổ phong trào; những Câu lạc bộ chuyên nghiệp như Thang Long Warriors, Hanoi Buffaloes,... hay các học viện như Hanoi Eagle Basketball Academy, American Edu-Sports Academy,... có thể thấy bóng rổ Việt Nam đang phát triển ngày càng lớn mạnh.

Và trong hành trình ấy, trái bóng cam không chỉ lăn trên sân đấu. Nó đang âm thầm kết nối những con người đến từ nhiều quốc gia, nhiều nền văn hóa, để rồi trên cùng một mặt sân, khác biệt không còn là khoảng cách, mà trở thành động lực để cùng tiến xa hơn.

Hà Kiều Thu

Nguồn CAND: https://cand.vn/bong-ro-viet-nam-mien-dat-moi-hap-dan-cac-cau-thu-ngoai-post812152.html