Cặp vợ chồng U90: Khi đôi tay là 'ánh sáng', chiếc xe đạp là 'nhịp cầu' yêu thương

Tại công viên Prato (khu đô thị Hòa Vượng, phường Đông A, Ninh Bình), giữa dòng người hối hả chạy bộ, đi bộ, một ông cụ tóc bạc dắt chiếc xe đạp và phía sau, bà cụ tay bám chặt vào yên xe, bước những bước chậm rãi. Ở cái tuổi gần đất xa trời, khi đôi mắt của người vợ đã mờ thì người chồng trở thành 'đôi mắt', dắt dìu vợ đi qua những năm tháng tuổi già.

 Sáng nào ông Phạm Văn Tính (87 tuổi) cũng dắt vợ là bà Phạm Thị Vân (82 tuổi) đi tập thể dục ở công viên Prato

Sáng nào ông Phạm Văn Tính (87 tuổi) cũng dắt vợ là bà Phạm Thị Vân (82 tuổi) đi tập thể dục ở công viên Prato

Người dẫn đường tận tụy

Nhân vật chính trong câu chuyện khiến bao người ngưỡng mộ ấy là ông Phạm Văn Tính (87 tuổi) và bà Phạm Thị Vân (83 tuổi). Ông Tính từng là công nhân ngành ô tô, còn bà Vân từng có thời gian làm giáo viên rồi chuyển sang ngành cơ khí, may mặc xuất khẩu. Họ đã nắm tay nhau đi qua 63 năm cuộc đời, một hành trình dài hơn nửa thế kỷ với đủ những hỉ nộ ái ố.

Ông Phạm Văn Tính và bà Phạm Thị Vân tại Công viên Prato

Ông Phạm Văn Tính và bà Phạm Thị Vân tại Công viên Prato

Cuộc sống của hai vợ chồng cứ êm đềm trôi cho đến khoảng 4 năm trước, biến chứng từ căn bệnh tiểu đường đã cướp đi ánh sáng từ đôi mắt của bà Vân. Từ một người phụ nữ năng nổ, nhanh nhẹn, bà Vân bỗng chốc rơi vào bóng tối vĩnh viễn. Nỗi mặc cảm "một bước phải người dắt, một bước phải người đưa" khiến bà tủi thân đến rơi nước mắt. Nhưng chính trong những ngày tháng tăm tối ấy, ông Tính đã tình nguyện làm "đôi mắt", làm người dẫn đường tận tụy của bà.

Đều đặn mỗi sáng, cứ khoảng 6 giờ 30 phút, người dân tại công viên Prato lại thấy ông Tính dắt xe đưa vợ đi tập thể dục. Ông tự trào mình là "người dẫn chương trình là chính", còn bà mới là "vận động viên". Chiếc xe đạp cũ giờ đây trở thành một "nhịp cầu" kết nối. Bà bám vào xe để cảm nhận phương hướng, ông dắt xe để điều chỉnh nhịp điệu, cứ thế họ cùng nhau đi hai vòng công viên.

Bà Vân kiên trì tập thể dục để rèn luyện sức khỏe

Bà Vân kiên trì tập thể dục để rèn luyện sức khỏe

Tại công viên, bà Vân kiên trì tập các động tác, từ đạp chân, quay tay dưới sự giám sát kỹ lưỡng của ông. Ông Tính chia sẻ, việc đưa bà ra công viên không chỉ để rèn luyện sức khỏe mà còn là cách để bà có thêm năng lượng cho ngày mới.

Hạnh phúc từ những điều bình dị

Trở về từ công viên, hành trình chăm sóc vợ của ông Tính lại tiếp tục với những công việc không tên nhưng đầy ắp tình thương. Dù các con đều đã trưởng thành, phương trưởng nhưng ông bà vẫn chọn cách sống nương tựa vào nhau. Ông Tính đi chợ, nấu nướng, quét dọn nhà cửa. Thậm chí, việc lựa chọn quần áo sao cho "đúng bộ, đúng kiểu" cho bà mặc cũng một tay ông đảm nhiệm.

Ông Tính cũng tập thể dục để vừa rèn luyện sức khỏe, vừa có năng lượng cho ngày mới

Ông Tính cũng tập thể dục để vừa rèn luyện sức khỏe, vừa có năng lượng cho ngày mới

Để đảm bảo an toàn cho bà trong sinh hoạt hàng ngày, ông Tính còn tỉ mỉ dùng băng dính dán vào những góc cột, những vật cản trong nhà để bà dễ dàng nhận biết khi va chạm. Sự tận tụy của ông khiến những người hàng xóm không khỏi cảm thán: "Ông chiều bà lắm!".

Đáp lại tình cảm ấy, bà Vân dù có lúc buồn tủi vì phải phụ thuộc, vẫn cảm nhận được niềm hạnh phúc vô bờ: "Có ông chăm lo cho là hạnh phúc nhất... ông chăm tôi từng li từng tí", bà Vân tự hào chia sẻ.

Tất nhiên, cuộc sống của đôi vợ chồng U90 không phải lúc nào cũng chỉ có sự ngọt ngào. Ở tuổi này, đôi khi "nói trước quên sau", những lúc mệt mỏi, ông bà vẫn có những phút giây hục hặc. "Thường thì tôi sẽ là người nhường trước, bởi tôi hiểu phải thông cảm và thương yêu nhau hơn", ông Tính cười hiền cho biết.

Ông Tính là "đôi mắt" của vợ, dắt tay vợ đi qua những năm tháng tuổi già

Ông Tính là "đôi mắt" của vợ, dắt tay vợ đi qua những năm tháng tuổi già

Nhìn ông bà dắt dìu nhau, người ta hiểu rằng tình yêu ở "tuổi xế chiều" không cần những lời thề non hẹn biển, mà nằm ở bát canh ông nấu, ở nhịp bước bà bám vào chiếc xe đạp, ở sự kiên nhẫn khi ông dắt bà đi qua từng "bậc thềm đời người". Các con dù có hiếu thảo đến đâu cũng bận rộn với công việc riêng, chỉ có người bạn đời mới là người chăm sóc sát sao nhất.

Giữa không gian xanh mát của công viên Prato, câu chuyện của ông Tính và bà Vân cứ thế lặng lẽ tỏa hương. Hạnh phúc không phải điều gì to lớn, đôi khi chỉ đơn giản là còn một bàn tay để nắm. Nhìn đôi vợ chồng dắt tay nhau đi dưới nắng sớm, ai cũng hiểu rằng: Chỉ cần trái tim còn chung nhịp đập, thì dẫu bóng tối có bao trùm, con đường phía trước vẫn luôn ngập tràn ánh sáng của yêu thương.

Nhật Minh

Nguồn Phụ Nữ VN: https://phunuvietnam.vn/cap-vo-chong-u90-khi-doi-tay-la-anh-sang-chiec-xe-dap-la-nhip-cau-yeu-thuong-238260221163102261.htm