Đằng sau những bài viết 'giữ lửa': Khi chuyên gia phòng the là chiến sĩ 'phòng không'

Nhiều năm cầm bút viết về hạnh phúc gia đình, tôi đã trở thành một 'bác sĩ tâm hồn' bất đắc dĩ cho hàng nghìn độc giả.

Tôi có thể phân tích tỉ mỉ tại sao đàn ông ngoại tình, lý giải tại sao phụ nữ mất đi ham muốn, hay đưa ra những "công thức vàng" để giữ lửa hôn nhân. Bài viết của tôi từng được nhiều lượt đọc và chia sẻ hàng vạn lần, trở thành kim chỉ nam cho nhiều cặp đôi đang loay hoay trong mê cung cảm xúc.

Nhưng có một sự thật trớ trêu, một nghịch lý mà tôi chưa từng dám thổ lộ trên mặt Báo: Tôi là người đã sống cảnh "phòng không" suốt sáu năm qua. Người đàn ông được hàng nghìn người tin tưởng tư vấn chuyện giường chiếu, thực chất lại là kẻ thất bại toàn tập trong chính căn phòng ngủ của mình.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Khi chuyên gia phòng the là chiến sĩ "phòng không"

Đó là một buổi chiều thứ Bảy ảm đạm của sáu năm về trước. Khi vợ tôi lặng lẽ xách vali rời khỏi ngôi nhà mà chúng tôi đã cùng vun đắp hơn một thập kỷ, tôi không hề níu kéo. Không phải vì tôi không còn yêu, mà vì tôi đã quá quen với việc đặt công việc lên trên tình cảm. Trong mắt tôi lúc đó, những deadline, những lá thư tâm sự của độc giả, những buổi hội thảo về sức khỏe tình dục mới là những thứ thực sự "đáng giá". Tôi đã quá bận rộn để dạy người khác cách yêu, đến mức quên mất cách để duy trì hơi ấm cho chính người vợ của mình.

Sau khi cô ấy đi, căn nhà trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Ban đầu, tôi tự an ủi mình rằng đây chỉ là một quãng nghỉ, một sự xáo trộn tạm thời. Nhưng ngày qua ngày, tháng qua tháng, sự im lặng đó dần trở thành một bức tường dày đặc ngăn cách tôi với thế giới bên ngoài. Tôi vẫn viết, vẫn tư vấn, vẫn dùng những từ ngữ hoa mỹ về sự gắn kết, về tầm quan trọng của nụ hôn và những cử chỉ âu yếm. Nhưng mỗi khi đêm xuống, tôi lại đối diện với chính mình trong bóng tối, trong căn phòng ngủ lạnh lẽo chỉ có tiếng máy lạnh đều đều.

Nghề nghiệp đã tôi luyện cho tôi một khả năng quan sát sắc bén. Tôi nhìn thấy những vết rạn nứt trong hôn nhân của người khác, nhưng lại mù quáng trước chính sự đổ vỡ của mình. Tôi nhận ra, cái gọi là "chuyên gia" chỉ là một lớp vỏ bọc hoàn hảo. Khi đối diện với chính mình, tôi chỉ là một chiến sĩ "phòng không" cô đơn, một người đàn ông thành công trên mặt báo nhưng lại là kẻ thất bại trong chính tổ ấm nhỏ.

Trong sáu năm qua, tôi đã học được những bài học đắt giá nhất, không phải từ sách vở hay các nghiên cứu tâm lý, mà từ nỗi đau của sự trống trải. Tôi nhận ra rằng, chúng ta thường có xu hướng coi sự hiện diện của người bạn đời là điều hiển nhiên. Chúng ta mải mê theo đuổi những giá trị bên ngoài, những danh vọng phù phiếm, mà quên mất rằng sự gần gũi, sự thấu hiểu và những cái ôm dịu dàng mới là nguồn sống thực sự của một cuộc hôn nhân.

Đã bao lần, khi đang viết dở một bài về "Bí quyết duy trì ham muốn ở tuổi trung niên", tôi chợt khựng lại, đôi tay run rẩy trên bàn phím. Tôi nhớ mùi hương của cô ấy, nhớ cách cô ấy tựa đầu vào vai tôi những đêm đông, nhớ những câu chuyện vu vơ mà giờ đây chỉ còn là ký ức. Sự im lặng trong căn phòng ngủ không chỉ là sự thiếu vắng về thể xác, mà là một khoảng trống tâm hồn mà không một bài báo nào có thể lấp đầy.

Nhiều người hỏi tôi: "Tại sao anh không tìm kiếm một mối quan hệ mới?". Tôi chỉ mỉm cười. Sau sáu năm, nỗi cô đơn không còn là một gánh nặng, mà nó đã trở thành một phần của cuộc sống. Nó nhắc nhở tôi về những lỗi lầm đã qua, về sự ích kỷ của bản thân khi từng đặt công việc lên trên tình yêu. Mỗi lá thư độc giả gửi về, mỗi câu chuyện hạnh phúc mà tôi chắp bút, đều là một lời tự thú muộn màng của tôi đối với người phụ nữ tôi đã đánh mất.

Tôi không còn viết với tư cách là một người dạy bảo. Bây giờ, tôi viết với tư cách là một người đi ngang qua nỗi đau, một kẻ đã nếm trải sự cô độc để hiểu được giá trị thực sự của sự gắn kết. Tôi nhận ra rằng, hôn nhân không bao giờ là một bài toán có thể giải bằng lý thuyết hay công thức. Nó là một thực thể sống, cần được nuôi dưỡng mỗi ngày bằng sự quan tâm chân thành, bằng sự hiện diện trọn vẹn và trên hết là sự tôn trọng.

Nếu bạn đang đọc những dòng này, và nếu bạn đang thấy mình trong bóng hình của tôi – một người chồng mải mê với thế giới bên ngoài mà quên đi người vợ đang cần mình, hãy dừng lại một chút. Hãy tắt máy tính, gác lại những ưu tiên công việc, và nhìn vào mắt bạn đời của bạn. Hãy nói với họ rằng bạn vẫn ở đây, vẫn yêu họ, vẫn khao khát sự gắn kết đó. Đừng để căn phòng ngủ của bạn biến thành một không gian im lặng lạnh lẽo như tôi đã từng.

Tôi – người đàn ông tư vấn chuyện phòng the – vẫn là một chiến sĩ "phòng không" cô đơn. Nhưng ít nhất, nỗi cô đơn đó đã giúp tôi nhìn thấu được giá trị của hạnh phúc. Hạnh phúc không nằm ở những lời khuyên thông thái, cũng không nằm ở những kiến thức sâu rộng.Hạnh phúc nằm ở những điều bình dị nhất là một bữa cơm gia đình, một buổi tối trò chuyện không có điện thoại, và sự hiện diện của một người bạn đời sẵn sàng chia sẻ mọi buồn vui của cuộc đời.

Hy vọng rằng, câu chuyện của tôi – một sự thú tội muộn màng – sẽ là một lời cảnh tỉnh cho bất kỳ ai đang đứng bên bờ vực của sự lãng quên trong hôn nhân. Đừng để công việc là lý do để bạn đánh mất người quan trọng nhất cuộc đời mình. Vì sau cùngkhi những trang viết được đóng lại, điều còn lại duy nhất chính là mái ấm gia đình – nơi mà tình yêu thực sự bắt đầu và cũng là nơi duy nhất chúng ta thực sự thuộc về.

Quang Bảo

Nguồn Gia Đình VN: https://giadinhonline.vn/dang-sau-nhung-bai-viet-giu-lua-khi-chuyen-gia-phong-the-la-chien-si-phong-khong-d212744.html