Đề xuất điểm dừng cho shipper, người đi xe máy nghe điện thoại để giảm ùn tắc
Thảo luận về dự án Luật Phát triển đô thị ngày 11.8, đại biểu Quốc hội đề xuất thí điểm bố trí điểm dừng dành cho shipper giao hàng và người đi xe máy cần nghe điện thoại trên các tuyến đường. Giải pháp được kỳ vọng góp phần hạn chế tình trạng dừng, đỗ tùy tiện, giảm nguy cơ tai nạn và ùn tắc giao thông tại các đô thị.

Đại biểu Nguyễn Văn Cảnh đề xuất điểm dừng cho shipper, người đi xe máy nghe điện thoại để giảm ùn tắc
Thảo luận về dự án Luật Phát triển đô thị, đại biểu Nguyễn Minh Cảnh (Đoàn ĐBQH tỉnh Gia Lai) dành sự quan tâm đến bài toán giao thông, trong bối cảnh ùn tắc và tai nạn đang trở thành những vấn đề nhức nhối tại nhiều đô thị.
Theo đại biểu, để giải quyết bài toán khó này, cần áp dụng đồng thời nhiều giải pháp, trong đó có những phương pháp, quy tắc và mô hình tổ chức giao thông mới đã phát huy hiệu quả tại các nước tiên tiến.
Từ đó, đại biểu đề nghị bổ sung tại điểm e khoản 3 Điều 8 nội dung: “Thí điểm các phương pháp, quy tắc, mô hình tổ chức giao thông mới giải quyết các vấn đề giao thông bế tắc, áp dụng trực tiếp các quy định trong thông lệ giao thông quốc tế mà Việt Nam là thành viên”.
Đáng chú ý, từ những tình huống rất phổ biến trên đường phố hiện nay, đại biểu Nguyễn Minh Cảnh đề xuất các thành phố có thể tổ chức thí điểm những vị trí dành riêng cho người đi xe máy dừng lại nghe điện thoại, đồng thời bố trí nơi dừng xe cho shipper thực hiện việc giao, nhận hàng dọc các tuyến đường.
“Điều này sẽ giảm tai nạn giao thông khi hiện nay có rất nhiều người vừa lái xe vừa nghe điện thoại, hay shipper phải tấp vô lề đường để giao hàng gây cản trở giao thông”, đại biểu Nguyễn Minh Cảnh phân tích.
Đề xuất trên hướng đến việc tổ chức lại những nhu cầu phát sinh thường xuyên trong đời sống đô thị. Khi thương mại, dịch vụ phát triển, hoạt động giao nhận hàng hóa ngày càng phổ biến, việc shipper dừng xe dọc đường để giao hàng hoặc người điều khiển xe máy vừa di chuyển vừa sử dụng điện thoại không chỉ tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn mà còn có thể ảnh hưởng đến dòng phương tiện trên đường.
Cùng với yêu cầu giải quyết những vấn đề trực tiếp của giao thông đô thị, các đại biểu cho rằng quá trình phát triển đô thị phải đặt trong tổng thể yêu cầu bảo vệ môi trường, thích ứng với biến đổi khí hậu và bảo đảm phát triển bền vững.
Góp ý vào các Điều 39, 40 và 41 liên quan đến liên kết phát triển vùng và ứng phó với biến đổi khí hậu vùng đô thị đặc biệt, đại biểu Nguyễn Thị Yến Nhi (Đoàn ĐBQH tỉnh Vĩnh Long) nhấn mạnh đây là yêu cầu cấp thiết, nhất là đối với những đô thị lớn có sức lan tỏa đến các địa phương xung quanh.

Đại biểu Nguyễn Thị Yến Nhi đề cập đến liên kết phát triển vùng và ứng phó với biến đổi khí hậu vùng đô thị đặc biệt
Từ thực tiễn Đồng bằng sông Cửu Long đang chịu tác động nặng nề của biến đổi khí hậu, sạt lở và xâm nhập mặn, đại biểu đề nghị dự thảo Luật làm rõ hơn cơ chế chia sẻ nguồn lực, lợi ích cũng như trách nhiệm chung giữa đô thị đặc biệt với các địa phương lân cận. Cơ chế này cũng cần được gắn kết chặt chẽ với các chương trình phát triển bền vững của toàn vùng.
Ở một khía cạnh khác của phát triển xanh, đại biểu Trịnh Tú Anh quan tâm đến cơ chế thực hiện các biện pháp giảm phát thải khí nhà kính thông qua trao đổi, bù trừ tín chỉ carbon được quy định tại khoản 4 Điều 46.
Đại biểu đánh giá cao việc dự thảo dành một cơ chế riêng cho việc hình thành và giao dịch tín chỉ carbon tại các khu kinh tế đặc biệt. Theo đại biểu, đây là cơ chế có tính đột phá. Nếu được thiết kế phù hợp, cơ chế này không chỉ tạo thêm nguồn lực cho các dự án giảm phát thải mà còn có thể hình thành một công cụ tài chính để tái đầu tư cho tăng trưởng xanh, kinh tế tuần hoàn và ứng phó với biến đổi khí hậu.
Đại biểu Trịnh Tú Anh đặc biệt ghi nhận quy định cho phép tín chỉ carbon hình thành từ các chương trình, dự án sử dụng nguồn vốn ngân sách nhà nước được giao dịch với nhà đầu tư trong nước và quốc tế, đồng thời để lại 100% nguồn thu cho ngân sách địa phương nhằm tái đầu tư cho các mục tiêu xanh.
Tuy nhiên, theo đại biểu, nội dung này cũng cần được quy định chặt chẽ. Bởi trong trường hợp này, tín chỉ carbon không đơn thuần là một loại hàng hóa có thể giao dịch mà còn gắn với kết quả giảm phát thải của quốc gia cũng như nguồn lực được hình thành từ đầu tư công.
Từ câu chuyện tổ chức những điểm dừng nhỏ trên đường phố đến cơ chế liên kết vùng, ứng phó biến đổi khí hậu và thị trường tín chỉ carbon, các ý kiến tại nghị trường cho thấy yêu cầu phát triển đô thị đang được đặt ra trên nhiều phương diện. Đó không chỉ là mở rộng không gian hay đầu tư hạ tầng, mà còn là tổ chức đô thị khoa học, an toàn, sử dụng hiệu quả nguồn lực và hướng tới mục tiêu phát triển xanh, bền vững.












