Tín dụng/GDP của Việt Nam dự báo tiếp tục leo dốc, lên 155% năm 2026, gia tăng áp lực khi tín dụng đã ở nền cao. Trong khi dòng vốn vẫn tìm về "chỗ trũng", yêu cầu điều hướng tín dụng, nâng chất lượng tín dụng và tăng cường kiểm soát rủi ro ngày càng được đặt ra rõ nét.
Quy mô tín dụng lớn chưa đồng nghĩa dòng tiền đã thực sự đến với doanh nghiệp. Khi chi phí vốn còn cao, khả năng tiếp cận tín dụng còn hạn chế và thời điểm giải ngân có thể quyết định hiệu quả kinh doanh, câu hỏi quan trọng không chỉ là có bao nhiêu vốn, mà là bao nhiêu vốn được giải ngân từ các kênh khác ngoài ngân hàng đúng lúc và đến đúng nơi cần vốn.
Khả năng tiếp cận dòng vốn đang quyết định tốc độ đầu tư tiết kiệm năng lượng trong công nghiệp, tạo nền tảng cho quá trình chuyển đổi năng lượng.
Tăng trưởng cao kéo theo nhu cầu đầu tư lớn cho hạ tầng, năng lượng, công nghiệp chiến lược, chuyển đổi số và chuyển đổi xanh. Tuy nhiên, cấu trúc cung ứng vốn hiện vẫn dựa nhiều vào ngân hàng, trong khi nguồn huy động chủ yếu là ngắn hạn.