Hệ lụy mâu thuẫn giữa nhà khoa học Lysenko và nhà di truyền học Mendel

Trofim Denisovich Lysenko là một trong những nhân vật gây tranh cãi nhất trong lịch sử khoa học thế kỷ XX. Ông nổi tiếng không phải vì những đóng góp khoa học mang tính đột phá, mà vì việc phản đối mạnh mẽ thuyết di truyền của Gregor Mendel và là tác nhân làm trì trệ sự phát triển của di truyền học tại Liên Xô trong nhiều thập kỷ.

Chân dung hai nhà khoa học Gregor Mendel và Trofim Denisovich Lysenko

Chân dung hai nhà khoa học Gregor Mendel và Trofim Denisovich Lysenko

Để hiểu vì sao Lysenko phản đối Mendel, cần đặt câu chuyện trong hoàn cảnh khoa học, chính trị và tư tưởng của thời kỳ đó. Trước hết, nguyên nhân cốt lõi nằm ở sự khác biệt về quan điểm khoa học. Thuyết di truyền Mendel dựa trên khái niệm gen - những đơn vị di truyền ổn định, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác theo các quy luật xác định. Theo đó, đặc điểm của sinh vật được quyết định bởi các yếu tố di truyền tương đối cố định. Ngược lại, Lysenko bác bỏ khái niệm gen và cho rằng đặc điểm của sinh vật chủ yếu do môi trường quyết định. Ông tin rằng nếu thay đổi điều kiện sống, có thể “cải tạo” cây trồng và những đặc điểm này sẽ được truyền lại cho thế hệ sau.

Quan điểm của Lysenko chịu ảnh hưởng mạnh từ học thuyết của Jean-Baptiste Lamarck - người cho rằng các đặc tính thu được trong quá trình sống có thể di truyền. Ví dụ, nếu một cây trồng được “rèn luyện” trong điều kiện lạnh, thế hệ sau của nó sẽ thích nghi tốt hơn với lạnh. Điều này trái ngược hoàn toàn với Mendel, người khẳng định rằng di truyền tuân theo quy luật phân li và không bị thay đổi trực tiếp bởi môi trường trong ngắn hạn.

Tuy nhiên, sự phản đối của Lysenko không chỉ đơn thuần là tranh luận khoa học. Một yếu tố quan trọng khác là bối cảnh chính trị của Liên Xô dưới thời Joseph Stalin. Trong giai đoạn này, khoa học phải phục vụ hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa. Lysenko đã khéo léo trình bày quan điểm của mình như một lý thuyết “phù hợp” với chủ nghĩa Marx-Lenin. Ông cho rằng nếu môi trường có thể thay đổi bản chất sinh vật, thì con người cũng có thể cải tạo tự nhiên và xã hội theo ý chí - một tư tưởng rất được chính quyền ủng hộ.

Ngược lại, di truyền học Mendel với khái niệm gen ổn định lại bị Lysenko gán cho là “duy tâm”, “tư sản” và “định mệnh luận sinh học”. Theo cách nhìn này, nếu đặc điểm sinh học là cố định, thì khả năng cải tạo con người và xã hội sẽ bị hạn chế - điều đi ngược với lý tưởng cách mạng thời bấy giờ. Vì vậy, Mendel không chỉ bị phản đối về mặt khoa học mà còn bị phê phán về mặt ý thức hệ.

Một nguyên nhân khác khiến Lysenko phản đối Mendel là yếu tố thực tiễn nông nghiệp. Trong khi Liên Xô đang cần tăng nhanh sản lượng lương thực, Lysenko đưa ra các phương pháp canh tác như “xuân hóa” (vernalization) - xử lý hạt giống bằng nhiệt độ thấp để kích thích ra hoa sớm. Những phương pháp này ban đầu có vẻ mang lại hiệu quả nhanh, dễ áp dụng và không đòi hỏi kiến thức khoa học phức tạp như di truyền học. Điều này giúp Lysenko ghi điểm với lãnh đạo và nông dân. Trong khi đó, các nhà di truyền học theo trường phái Mendel thường tiến hành nghiên cứu dài hạn, phức tạp, không mang lại kết quả tức thì. Điều này khiến họ bị xem là xa rời thực tiễn. Lysenko đã tận dụng điều này để chỉ trích họ là “lý thuyết suông”, không phục vụ sản xuất.

Sự kết hợp giữa tham vọng cá nhân và sự hậu thuẫn chính trị đã giúp Lysenko nhanh chóng nắm quyền lực trong giới khoa học Liên Xô. Ông trở thành người đứng đầu nền nông học Xô Viết và sử dụng quyền lực để đàn áp các nhà khoa học ủng hộ Mendel. Nhiều nhà di truyền học bị sa thải, bị bắt hoặc thậm chí tử vong trong các trại lao động. Một trong những nạn nhân nổi tiếng là Nikolai Vavilov, người từng là nhà khoa học hàng đầu thế giới về cây trồng.

Lysenko không chỉ phản đối Mendel về mặt lý thuyết mà còn tìm cách loại bỏ hoàn toàn di truyền học Mendel khỏi hệ thống giáo dục và nghiên cứu. Trong nhiều năm, sinh viên Liên Xô không được học về gen hay nhiễm sắc thể, khiến khoa học sinh học của nước này tụt hậu nghiêm trọng so với phương Tây.

Một điểm đáng chú ý là Lysenko thực sự tin vào quan điểm của mình, chứ không hoàn toàn là người cố tình làm sai khoa học. Ông xuất thân từ nông dân và tin rằng kinh nghiệm thực tế có thể thay thế cho lý thuyết. Tuy nhiên, sự thiếu hiểu biết về cơ chế di truyền và việc phủ nhận bằng chứng thực nghiệm đã khiến các lý thuyết của ông không đứng vững trước kiểm chứng khoa học.

Về lâu dài, những chính sách dựa trên tư tưởng của Lysenko đã gây hậu quả nghiêm trọng. Nông nghiệp Liên Xô không đạt được những bước tiến như kỳ vọng, trong khi khoa học di truyền bị kìm hãm suốt nhiều thập kỷ. Chỉ sau khi Stalin qua đời và ảnh hưởng của Lysenko suy giảm, di truyền học Mendel mới dần được khôi phục tại Liên Xô.

Việc Trofim Denisovich Lysenko phản đối thuyết di truyền của Gregor Mendel không chỉ xuất phát từ bất đồng khoa học, mà còn là kết quả của sự kết hợp giữa tư tưởng Lamarck, áp lực chính trị, nhu cầu thực tiễn và tham vọng cá nhân. Câu chuyện này là một bài học sâu sắc về mối quan hệ giữa khoa học và quyền lực: khi khoa học bị chi phối bởi ý thức hệ, duy ý chí hậu quả không chỉ dừng lại ở sai lầm học thuật mà còn ảnh hưởng lâu dài đến cả một nền khoa học và xã hội./.

Thái Hà

Nguồn Nông nghiệp Hữu cơ Việt Nam: https://nongnghiephuuco.vn/he-luy-mau-thuan-giua-nha-khoa-hoc-lysenko-va-nha-di-truyen-hoc-mendel-14642.html