Hệ thống C‑RAM của Mỹ căng mình đánh chặn UAV tự sát của Iran tại Trung Đông
Các tổ hợp phòng thủ tầm cực gần C‑RAM đang được Mỹ triển khai dày đặc tại nhiều căn cứ và cơ sở ngoại giao ở Trung Đông nhằm đối phó các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái tự sát do lực lượng thân Iran sử dụng.
Trong bối cảnh căng thẳng an ninh tại Trung Đông liên tục gia tăng, nhiều căn cứ quân sự và cơ sở ngoại giao của Mỹ tại khu vực đang phải đối mặt với các cuộc tấn công bằng rocket, đạn cối và đặc biệt là máy bay không người lái tự sát.

Để đối phó với mối đe dọa này, quân đội Mỹ đang triển khai rộng rãi tổ hợp phòng thủ tầm cực gần C‑RAM nhằm bảo vệ các mục tiêu quan trọng.

C‑RAM là viết tắt của Counter‑Rocket, Artillery and Mortar, có nghĩa là hệ thống đánh chặn rocket, pháo và đạn cối.

Đây là tổ hợp phòng thủ tầm cực gần được thiết kế để phát hiện, theo dõi và tiêu diệt các loại đạn bay tới trong khoảng thời gian chỉ vài giây trước khi chúng chạm mục tiêu.

Hệ thống này được phát triển dựa trên nền tảng pháo phòng thủ tầm cực gần Phalanx CIWS vốn được trang bị trên tàu chiến.

Khi triển khai trên mặt đất, tổ hợp được tích hợp radar trinh sát, hệ thống điều khiển hỏa lực tự động và pháo tự động tốc độ cao để tạo thành một mạng lưới phòng thủ bảo vệ căn cứ.

Thành phần chính của C‑RAM là pháo tự động 6 nòng cỡ 20 mm sử dụng cơ chế quay kiểu Gatling. Pháo có tốc độ bắn khoảng 4.500 viên mỗi phút, tạo ra mật độ đạn dày đặc để tiêu diệt mục tiêu bay tới như rocket, đạn cối hoặc máy bay không người lái cỡ nhỏ.

Hệ thống radar trinh sát của C‑RAM có nhiệm vụ phát hiện mục tiêu ngay sau khi chúng được phóng hoặc tiếp cận khu vực bảo vệ.

Sau khi radar xác định quỹ đạo bay, hệ thống điều khiển hỏa lực sẽ tính toán điểm đánh chặn và tự động điều khiển pháo khai hỏa.

Pháo 20 mm của C‑RAM có tầm bắn hiệu quả khoảng 1,5 km đến 2 km đối với mục tiêu bay tới. Nhờ tốc độ phản ứng rất nhanh, toàn bộ quá trình từ phát hiện mục tiêu đến khi khai hỏa có thể diễn ra chỉ trong vài giây.

Trong những năm gần đây, các căn cứ của Mỹ tại Trung Đông thường xuyên trở thành mục tiêu tấn công của các nhóm vũ trang

Các lực lượng này sử dụng nhiều loại máy bay không người lái tự sát mang thuốc nổ nhằm tấn công các căn cứ quân sự, kho hậu cần hoặc cơ sở ngoại giao của Mỹ.

Máy bay không người lái tự sát thường có kích thước nhỏ, bay ở độ cao thấp và có chi phí sản xuất tương đối rẻ. Điều này khiến chúng trở thành mối đe dọa khó đối phó đối với nhiều hệ thống phòng không truyền thống.

Trong tình huống đó, các tổ hợp C‑RAM trở thành lớp phòng thủ cuối cùng bảo vệ căn cứ. Khi radar phát hiện máy bay không người lái hoặc rocket bay tới, hệ thống sẽ tự động xoay pháo và khai hỏa để bắn hạ mục tiêu trước khi nó tiếp cận khu vực bảo vệ.

Ngoài khả năng đánh chặn, hệ thống còn được tích hợp còi báo động để cảnh báo binh sĩ và nhân viên trong căn cứ nhanh chóng tìm nơi trú ẩn khi phát hiện mối đe dọa.

Về mặt chiến lược, C‑RAM đóng vai trò là lớp phòng thủ tầm cực gần trong mạng lưới phòng không nhiều tầng.

Các hệ thống tầm xa và tầm trung có nhiệm vụ phát hiện và đánh chặn mục tiêu từ xa, trong khi C‑RAM đảm nhận nhiệm vụ bảo vệ trực tiếp mục tiêu quan trọng khi mối đe dọa đã lọt qua các lớp phòng thủ trước đó.

Trong bối cảnh chiến tranh hiện đại ngày càng chứng kiến sự phổ biến của các loại vũ khí giá rẻ như rocket tự chế hoặc máy bay không người lái tự sát, các hệ thống phòng thủ tầm cực gần như C‑RAM đang trở thành một phần không thể thiếu trong việc bảo vệ căn cứ quân sự và cơ sở ngoại giao của Mỹ tại các khu vực xung đột.

Việc duy trì các tổ hợp C‑RAM hoạt động liên tục quanh căn cứ cho thấy mức độ căng thẳng an ninh tại Trung Đông, nơi các hệ thống phòng thủ này gần như luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu để đối phó với các cuộc tấn công bất ngờ.














