Khám phá môn trượt ván trên tuyết trong lòng máng Thế vận hội mùa đông

Trượt ván trên tuyết trong lòng máng (halfpipe) là một trong những biến thể làm tăng phần thú vị cho môn trượt tuyết tại Thế vận hội mùa đông 2026.

Trượt ván trên tuyết nội dung lòng máng (Halfpipe) không chỉ là một nội dung thi đấu của môn trượt tuyết tự do và trượt ván trên tuyết, mà còn là sân khấu phô diễn kỹ thuật, sự sáng tạo và tinh thần mạo hiểm của các vận động viên, nơi mỗi lượt trượt là một màn trình diễn độc đáo.

Halfpipe là gì?

Halfpipe là nội dung của môn trượt tuyết tự do và trượt ván trên tuyết, nơi vận động viên thực hiện các cú nhào lộn trên một đường trượt hình chữ U khổng lồ. Họ lao qua lại giữa hai vách dốc, lấy đà bật lên khỏi mép máng để đạt độ cao tối đa rồi thực hiện các động tác nhào lộn trên không trước khi tiếp đất và chuyển sang cú bật tiếp theo.

Hai vách của máng halfpipe thường cao khoảng 6,7-7 m, còn chiều dài đường trượt tiêu chuẩn rơi vào khoảng 250 m, dù có thể thay đổi tùy địa điểm. Trong thi đấu, mục tiêu của vận động viên là thực hiện càng nhiều kỹ thuật khó và ấn tượng càng tốt trước khi trượt đến hết máng.

Halfpipe là nội dung của môn trượt tuyết tự do và trượt ván trên tuyết. (Nguồn: Red Bull)

Halfpipe là nội dung của môn trượt tuyết tự do và trượt ván trên tuyết. (Nguồn: Red Bull)

Vận động viên Olympic người New Zealand Nico Porteous mô tả halfpipe là một “sân chơi không luật lệ cứng nhắc”: “Điều tuyệt vời nhất của môn này là không có luật lệ. Ví dụ, không có giới hạn thời gian cho mỗi lượt chạy. Thay vào đó, mục tiêu là biến đường trượt thành một sân chơi và làm bất cứ điều gì bạn muốn ở đó".

Từ sân chơi ngẫu hứng đến Olympic

Halfpipe bắt nguồn từ văn hóa trượt ván tuyết cuối thập niên 1970, khi các tay trượt muốn tái tạo cảm giác của trượt ván nhưng là trên nền tuyết. Ban đầu, các đường trượt halfpipe còn khá hiếm nhưng dần dần, nhu cầu chơi bộ môn này ngày càng tăng. Để bắt nhịp với xu thế ấy, nhiều khu trượt tuyết bắt đầu xây dựng đường trượt halfpipe, từ đó thu hút thêm nhiều khách hàng.

Đến thập niên 1990, công nghệ tạo hình đường trượt phát triển, giúp các khu nghỉ dưỡng xây dựng thành công đường trượt halfpipe tiêu chuẩn, đưa môn này nổi tiếng toàn cầu.

Nội dung halfpipe chính thức góp mặt tại Thế vận hội Mùa đông năm 1998 ở Nagano (Nhật Bản), đánh dấu bước ngoặt đưa môn thể thao đường phố lên sân khấu Olympic. Từ đó đến nay, trình độ kỹ thuật của các vận động viên ngày càng được cải thiện và phát triển qua từng mùa giải.

Những kỹ thuật làm nên đẳng cấp

Vận động viên Olympic người New Zealand Nico Porteous. (Nguồn: Red Bull)

Vận động viên Olympic người New Zealand Nico Porteous. (Nguồn: Red Bull)

Các kỹ thuật trong halfpipe có thể rất cơ bản nhưng cũng có thể cực kỳ phức tạp, thường là sự pha trộn giữa xoay vòng, lộn người, vặn thân và nắm ván. Vận động viên có thể thực hiện động tác theo trục thẳng hoặc lệch trục, bật lên và tiếp đất ở nhiều hướng khác nhau. Điều quan trọng nhất là phải tiếp đất chắc chắn để giữ được tốc độ và đà bật, đủ lực lao sang vách đối diện cho cú trượt tiếp theo.

“Tôi cho rằng kỹ thuật tiêu chuẩn bây giờ là Double Cork 1260 - tức hai cú lộn ngược kèm ba vòng rưỡi xoay chỉ trong một lần bật. Còn bí quyết của tôi đôi khi chỉ là bay thẳng lên cao nhất có thể. Nhưng để làm chủ được một cú nhảy như vậy cũng đã là cả một thử thách, vì cú tiếp đất đòi hỏi rất nhiều kỹ thuật và khả năng kiểm soát cao”, VĐV Porteous nói.

Không có quy tắc, vậy ban giám khảo chấm điểm như thế nào?

Ở nội dung halfpipe, ban giám khảo không chấm điểm cho từng động tác riêng lẻ. Thay vào đó, giám khảo quan sát vào toàn bộ lượt thi để đưa ra đánh giá tổng thể. Điểm số được chấm theo thang 1-100 . Kết quả cuối cùng được tính theo điểm trung bình của hội đồng chấm điểm.

Dù vậy, ban giám khảo - gồm các thành viên đến từ nhiều quốc gia - không chấm điểm theo cảm tính. Họ chấm điểm theo chuyên môn, nhưng cũng khuyến khích sáng tạo, để vận động viên có cơ hội thể hiện cá tính và sự tự tin.

Nội dung halfpipe chính thức góp mặt tại Thế vận hội Mùa đông năm 1998. (Nguồn: ESPN)

Nội dung halfpipe chính thức góp mặt tại Thế vận hội Mùa đông năm 1998. (Nguồn: ESPN)

Trong một giải đấu, các vận động viên thường phải thi vòng loại trước khi bước vào chung kết. Vòng loại chọn ra những người có thành tích tốt nhất. Mỗi vận động viên có hai lần trượt và chỉ được tính điểm cao nhất. Khi vào chung kết, tất cả phải thi lại từ đầu, điểm ở vòng loại không được tính.

Vòng chung kết thường gồm ba lần trượt. Tương tự vòng loại, chỉ lần thi có số điểm cao nhất mới được tính để xếp hạng chung cuộc.

Những huyền thoại của halfpipe là ai?

Ở nội dung halfpipe nam, Nico Porteous - đương kim vô địch Thế vận hội Mùa đông - là cái tên nổi bật nhất. Anh cho biết thần tượng của mình là những huyền thoại như Tanner Hall, Simon Dumont và Candide Thovex.

Bên cạnh đó, halfpipe hiện nay còn có nhiều ngôi sao hàng đầu như VĐV Mỹ David Wise và Alex Ferreira, cùng tay trượt người Pháp Kevin Rolland. Ở nội dung nữ, Eileen Gu được xem là gương mặt tiêu biểu, người đang góp phần đưa bộ môn này lên một tầm cao mới.

Khánh Ly

Nguồn VTC: https://vtcnews.vn/kham-pha-mon-truot-van-tren-tuyet-trong-long-mang-the-van-hoi-mua-dong-ar1002815.html