Lọ Lem trên sân khấu kịch không còn chờ phép màu

Vừa qua, Nhà hát Tuổi trẻ Việt Nam ra mắt vở diễn 'Lọ Lem - Chiếc giày thủy tinh', nhằm làm mới câu chuyện cổ tích quen thuộc bằng ngôn ngữ sân khấu hiện đại; qua đó, dẫn dắt khán giả nhỏ tuổi tiếp cận những bài học nhân văn một cách tự nhiên và giàu cảm xúc.

Vở diễn “Lọ Lem - Chiếc giày thủy tinh” dưới sự chỉ đạo nghệ thuật của Giám đốc Nhà hát Tuổi trẻ Việt Nam, NSƯT Nguyễn Sĩ Tiến; đạo diễn Thúy Hằng.

Câu chuyện về nàng Lọ Lem trên sân khấu của Nhà hát Tuổi trẻ Việt Nam mang nhiều thông điệp nhân văn

Câu chuyện về nàng Lọ Lem trên sân khấu của Nhà hát Tuổi trẻ Việt Nam mang nhiều thông điệp nhân văn

Khoác diện mạo mới cho “Lọ Lem”

Vở diễn Lọ Lem - Chiếc giày thủy tinh dựa trên nền tảng truyện cổ Grimm nổi tiếng Cinderella (tựa Việt: Lọ Lem). Không còn là bản minh họa trung thành cho Cinderella, vở diễn chủ động tái cấu trúc từ nhịp điệu, ngôn ngữ đến hình tượng nhân vật.

Điểm nổi bật trước hết nằm ở tư duy dàn dựng. Vở không sa vào lối kể tuyến tính quen thuộc mà tổ chức lại tiết tấu theo hướng nhanh, gọn, liên tục chuyển cảnh. Lời thoại ngắn, tiết chế, giàu nhịp, tránh sa đà vào kể lể. Đáng chú ý, ê-kíp lựa chọn “Việt hóa” cách nói, đưa vào những lớp ngôn ngữ gần gũi, mang hơi thở đời sống. Chính sự điều chỉnh này tạo nên khoảng cách vừa đủ giữa cổ tích và hiện thực, giúp khán giả nhỏ tuổi tiếp nhận câu chuyện một cách tự nhiên, không bị cảm giác “xa lạ hóa” chất liệu gốc.

Âm nhạc trở thành trục dẫn cảm xúc của vở diễn. Phần sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Nghĩa với những giai điệu riêng, kết hợp chất liệu nhạc kịch Broadway và các cao trào, tạo nên mạch liên kết xuyên suốt, dẫn dắt khán giả qua nhiều cung bậc cảm xúc. Việc đưa rap vào một số lớp diễn là lựa chọn táo bạo nhưng hiệu quả, tạo điểm nhấn hiện đại, đồng thời giúp thông điệp được truyền tải trực diện, dễ tiếp nhận.

Ở phương diện thị giác, thiết kế sân khấu của họa sĩ, NSND Đỗ Doãn Bằng tận dụng tối đa không gian đa tầng kết hợp cùng công nghệ ánh sáng hiện đại. Ánh sáng và đạo cụ được phối hợp linh hoạt, tái hiện các biểu tượng cổ tích như cỗ xe bí ngô hay đôi giày thủy tinh với hiệu ứng đủ thuyết phục, nhưng không lạm dụng kỹ xảo.

Phân cảnh Lọ Lem chuẩn bị đi dự hội nhưng bị mẹ con dì ghẻ ngăn cản được đẩy lên cao trào cảm xúc

Phân cảnh Lọ Lem chuẩn bị đi dự hội nhưng bị mẹ con dì ghẻ ngăn cản được đẩy lên cao trào cảm xúc

Một trong những điểm sáng đáng giá của bản dựng nằm ở cách tái định hình hình tượng Lọ Lem. Qua phần thể hiện của diễn viên Yến My, nhân vật không còn là cô gái cam chịu, thụ động chờ đợi phép màu, mà hiện lên với tinh thần chủ động và bản lĩnh.

Nàng Lọ Lem vẫn giữ nét hồn nhiên, dịu dàng, nhưng ẩn chứa một nội lực bền bỉ; không chỉ lặng lẽ chịu đựng trong góc bếp, cô lựa chọn lòng nhân ái như một cách ứng xử trước bất công. Chính lựa chọn ấy tạo nên chiều sâu cho nhân vật, đồng thời gửi gắm một thông điệp rõ ràng: phép màu không đến từ thế giới siêu nhiên, mà được tạo nên từ chính bản lĩnh và cách mỗi người đối diện với cuộc đời.

Nữ diễn viên Yến My cho biết, việc hóa thân vào Lọ Lem - một hình tượng đã quá quen thuộc với trẻ nhỏ, là thử thách lớn, bởi mỗi khán giả đều có sẵn một hình dung riêng. Theo cô, điều quan trọng không phải là phá vỡ khuôn mẫu, mà là tìm được cách thể hiện cá tính riêng trên nền tinh thần cốt lõi của nhân vật, để vừa mới mẻ vừa gần gũi.

Lọ Lem đến dự hội, rồi vội vã rời đi và để quên chiếc giày thủy tinh

Lọ Lem đến dự hội, rồi vội vã rời đi và để quên chiếc giày thủy tinh

Bên cạnh đó, yếu tố nhân hóa mang lại màu sắc tươi mới. Những vật dụng quen thuộc như chổi, đồng hồ hay thùng gỗ được “thổi hồn”, trở thành những nhân vật có cá tính, biết giao tiếp và tham gia vào câu chuyện. Thủ pháp này không chỉ tạo tiếng cười mà còn mở rộng không gian tưởng tượng, khiến thế giới cổ tích trở nên sống động và gần gũi hơn với trẻ nhỏ.

Vở diễn quy tụ lực lượng nghệ sĩ giàu kinh nghiệm của Nhà hát Tuổi trẻ Việt Nam, tạo nên một tổng thể biểu diễn đồng đều và chắc tay. Các gương mặt quen thuộc như Yến My, Nguyễn Tú, Anh Thơ, Bá Anh, Thanh Dương, Thanh Hòa… kết hợp cùng lớp diễn viên trẻ như Trung Thạch, Thùy Dung, Thu Hà, Quốc Chí, Hàn Trang, Trọng Minh… mang lại sự cân bằng giữa kỹ thuật và năng lượng sân khấu.

Với hơn 20 nghệ sĩ cùng xuất hiện, vở diễn không chỉ cho thấy quy mô dàn dựng mà còn thể hiện sự đầu tư bài bản, tạo nên những đại cảnh giàu sức sống và tính kết nối.

Lọ Lem trong vở diễn không còn chỉ trông chờ vào phép màu, mà chủ động lựa chọn cách đối diện với nghịch cảnh bằng bản lĩnh và lòng nhân ái

Lọ Lem trong vở diễn không còn chỉ trông chờ vào phép màu, mà chủ động lựa chọn cách đối diện với nghịch cảnh bằng bản lĩnh và lòng nhân ái

Tiếng cười đi cùng giá trị nhân văn

Vở kịch Lọ Lem - Chiếc giày thủy tinh làm mới cách kể, đồng thời giữ vững trục giá trị cốt lõi của Cinderella: lòng nhân hậu, sự kiên trì và niềm tin vào điều tốt đẹp. Chính sự “điều chỉnh vừa đủ” này tạo nên phiên bản phù hợp với sân khấu thiếu nhi đương đại, nơi yếu tố giải trí và giáo dục được đặt trong thế song hành.

Điểm nhấn cảm xúc nằm ở cách xử lý tuyến truyện phép màu. Thay vì xoáy vào chiếc váy hay đôi giày như những biểu tượng quen thuộc, Lọ Lem trong bản dựng này ước ba điều: có váy đẹp, có giày xinh và được gặp lại mẹ.

Chi tiết tưởng chừng nhỏ nhưng mở rộng ý nghĩa câu chuyện, từ hành trình đi dự hội thành hành trình tìm lại tình cảm gia đình. Cao trào được đẩy lên khi người mẹ chấp nhận rời khỏi những giấc mơ của con để đổi lấy cơ hội cho Lọ Lem bước tới dạ tiệc; qua đó, tạo nên lớp cảm xúc lắng đọng và giàu tính nhân văn.

Đạo diễn Thúy Hằng cho rằng, với sân khấu dành cho thiếu nhi, yếu tố giải trí cần song hành cùng giá trị giáo dục

Đạo diễn Thúy Hằng cho rằng, với sân khấu dành cho thiếu nhi, yếu tố giải trí cần song hành cùng giá trị giáo dục

Đạo diễn Thúy Hằng cho rằng, với một câu chuyện quen thuộc, điều quan trọng không nằm ở việc kể lại, mà ở cách kể sao cho trẻ em hôm nay có thể cảm nhận.

Từ đó, ê-kíp lựa chọn Việt hóa ngôn ngữ một cách tự nhiên, tiết chế lời thoại, tăng tính đối thoại và nhịp điệu. Nhân vật được xây dựng có cá tính, giàu cảm xúc, tránh rơi vào kiểu hình biểu tượng một chiều. Việc đưa vào những chi tiết mang hơi thở đời sống cũng giúp câu chuyện thoát khỏi không gian cổ tích khép kín, tạo sự kết nối với thực tại.

Ở phương diện dàn dựng, các yếu tố hiện đại như rap, âm nhạc tiết tấu nhanh hay chuyển cảnh linh hoạt được sử dụng như công cụ hỗ trợ, vừa đủ để tăng sức hấp dẫn mà không lấn át nội dung.

Với sân khấu thiếu nhi, đây là cách tiếp cận cần thiết để bắt nhịp với thói quen tiếp nhận của khán giả nhỏ tuổi - những người đã quen với tốc độ nhanh và hình ảnh sinh động của môi trường số. Dù vậy, vở diễn không sa vào hình thức, mà vẫn giữ được chiều sâu cảm xúc, đảm bảo mỗi chi tiết đều phục vụ cho mạch kể.

Theo đạo diễn Thúy Hằng, bản dựng khẳng định lợi thế riêng của sân khấu: trải nghiệm trực tiếp. Không gian biểu diễn sống động, sự tương tác và cảm xúc tức thời là điều mà các thiết bị số khó thay thế. Khi trẻ em được “sống cùng” nhân vật, cảm nhận từng chuyển động và cao trào ngay trước mắt, câu chuyện cổ tích không còn xa vời, mà trở thành một trải nghiệm chân thực.

Từ cách tiếp cận này, Lọ Lem - Chiếc giày thủy tinh cho thấy sân khấu thiếu nhi có thể hiện đại hóa trong hình thức nhưng phải bền vững ở giá trị. Khi dung hòa được tính giải trí với chiều sâu nhân văn, sân khấu không chỉ giữ chân khán giả nhí mà còn tạo nên những dư âm dài lâu trong nhận thức và cảm xúc.

THANH MAI

Nguồn Văn hóa: http://baovanhoa.vn/nghe-thuat/lo-lem-tren-san-khau-kich-khong-con-cho-phep-mau-215165.html