Một vai trò khác của cô giáo tương lai

Một buổi tối, khi lướt mạng xã hội, tôi bắt gặp một bài đăng đang được chia sẻ rất nhiều với dòng chữ: 'Điểm thi của học sinh vùng cao toàn là 'nâng đỡ', đừng tin vào mấy câu chuyện vượt khó nữa'.

Bài đăng kèm theo vài bức ảnh chụp bảng điểm và những bình luận đầy mỉa mai. Chỉ trong thời gian ngắn, hàng nghìn người đã chia sẻ lại với thái độ bức xúc, hoài nghi. Có người còn khẳng định chắc nịch rằng “mọi thứ chỉ là dàn dựng”, rồi tiếp đó là vô số những bình luận bi quan, chán nản.

Thoạt đầu, tôi cũng thấy hoang mang. Nhưng đọc kỹ hơn, tôi thấy có nhiều thứ không logic, nhiều thông tin trong bài không có nguồn rõ ràng, số liệu bị cắt xén, còn hình ảnh thì không ghi thời gian hay địa điểm cụ thể. Điều khiến tôi suy nghĩ không chỉ là bài đăng đó đúng hay sai, mà là việc rất nhiều người sẵn sàng tin ngay vào một thông tin tiêu cực chỉ vì nó được viết theo cách dễ kích động cảm xúc.

“Sao tự nhiên họ lại đưa ra thông tin vào đúng thời điểm nhạy cảm này?”. Câu hỏi ấy khiến tôi phải cả đêm lục tìm dữ liệu để chứng minh. Và khi đã tìm đầy đủ dữ liệu và liên kết chúng lại thì tôi có thể khẳng định, thứ người ta đưa ra trên mạng chỉ là lòe bịp, đưa dắt, lung lạc niềm tin của những người vội vàng, hấp tấp.

Qua câu chuyện trên, điều làm cho một sinh viên sư phạm như tôi cảm thấy trăn trở không phải là nội dung thông tin đúng hay sai mà là việc phần lớn người xem không đặt câu hỏi về nguồn gốc thông tin, không kiểm chứng, mà tin ngay vào những gì được trình bày một cách hấp dẫn.

Là sinh viên sư phạm Toán học của Trường Đại học Tân Trào, ngôi trường gắn với vùng đất lịch sử, cái nôi của Cách mạng Tháng Tám, tôi luôn nghĩ nhiều về giá trị của niềm tin và những lựa chọn đúng đắn. Trong những năm học vừa qua, năm nào tôi cũng có vài lần trở về Tân Trào. Dù đã đi nhiều lần, nhưng mỗi lần đứng dưới tán cây đa cổ thụ, hay lặng im trước lán Nà Lừa, tôi vẫn không khỏi rưng rưng. Cảm giác như những dấu tích ấy vẫn còn lưu lại hơi thở của lịch sử, như đâu đây vẫn thấp thoáng hình ảnh Bác Hồ và các bậc tiền bối cách mạng đã từng sống, làm việc và đưa ra những quyết định hệ trọng cho vận mệnh đất nước.

Những lần trở về như vậy khiến tôi hiểu rằng, trong những thời khắc khó khăn nhất của lịch sử, điều giúp dân tộc ta đi đúng hướng chính là sự tỉnh táo, bản lĩnh và niềm tin vào những giá trị đúng đắn. Còn hôm nay, trong một thế giới ngập tràn thông tin, mỗi học sinh, sinh viên lại đứng trước những lựa chọn khác, đó là lựa chọn giữa đúng và sai, giữa sự thật và những điều bị bóp méo. Có thể không còn là những quyết định mang tầm vóc lịch sử, nhưng nếu thiếu tỉnh táo, mỗi người rất dễ bị cuốn theo những thông tin sai lệch mà không kịp nhận ra.

Internet giống như một con dao hai lưỡi. Mạng xã hội phát triển rất nhanh, thông tin thì nhiều đến mức đôi khi thật – giả lẫn lộn, khó phân biệt. Trong một thế giới như vậy, em nhận ra học sinh, sinh viên không thiếu kiến thức, mà thiếu cách để hiểu và kiểm tra thông tin mình tiếp nhận.

Là sinh viên sư phạm Toán học của Trường Đại học Tân Trào, tôi nghĩ rằng tư duy Toán học có thể giúp ích rất nhiều. Khi quen với việc suy nghĩ logic, biết đặt câu hỏi và kiểm chứng, chúng tôi sẽ không dễ tin ngay vào những gì nhìn thấy trên mạng. Từ đó, mỗi người có thể tự bảo vệ mình trước tin giả, và góp phần giữ gìn những giá trị đúng đắn một cách bền vững, bắt đầu từ chính nhận thức của bản thân.

Tin giả hiện nay không còn xuất hiện dưới dạng những tin đồn thô sơ. Chúng được “mặc áo” bởi các công nghệ hiện đại và các kỹ thuật đồ họa chuyên nghiệp. Tin giả xuất hiện dày đặc trên các nền tảng mạng xã hội, dưới nhiều hình thức tinh vi từ video ngắn, hình ảnh cắt ghép cho đến những “số liệu” được trình bày rất thuyết phục. Người trẻ, trong đó có học sinh, sinh viên, thường là đối tượng dễ bị tác động. Người trẻ tiếp nhận thông tin nhanh, phản ứng nhanh, nhưng lại ít có thói quen kiểm chứng. Khi một thông tin sai lệch được lặp lại nhiều lần, lại được “trang trí” bằng hình ảnh và con số, nó rất dễ được tin là thật.

Điều đáng lo hơn là tin giả không chỉ đơn thuần là sai thông tin, mà còn có thể làm nhiều người hiểu sai vấn đề và dần mất niềm tin vào những điều đúng đắn. Nếu thiếu kỹ năng suy nghĩ và kiểm chứng, học sinh, sinh viên rất dễ bị cuốn theo những lập luận nghe có vẻ hợp lý, nhưng thực ra lại chưa chắc đã đúng.

Nhiều thông tin được trình bày một cách khéo léo, đánh vào cảm xúc hoặc sự tò mò nên nếu không tỉnh táo, người tiếp nhận rất dễ tin theo mà không kịp đặt câu hỏi.

Trong bối cảnh đó, tư duy Toán học, vốn thường bị lầm tưởng là những công thức khô khan, thực chất lại là một công cụ thực tiễn mạnh mẽ để định hình nhận thức. Trước hết, Toán học thiết lập nền tảng logic hình thức. Trong thế giới của những con số, không có chỗ cho sự cảm tính hay những kết luận mơ hồ. Mọi khẳng định đều phải được xây dựng trên một hệ thống lập luận chặt chẽ. Một sinh viên có tư duy Toán học tốt sẽ hình thành một “màng lọc” tự nhiên, giúp họ không dễ dàng thỏa hiệp với những thông tin đại chúng thiếu kiểm chứng chỉ vì hiệu ứng đám đông.

Bên cạnh đó, học Toán cũng giúp tôi hình thành thói quen kiểm chứng. Khi giải một bài toán, điều quan trọng không chỉ là ra kết quả, mà là phải hiểu vì sao kết quả đó đúng. Chính quá trình đi từng bước, kiểm tra từng giả thiết giúp tôi quen với việc không vội tin vào một điều gì khi chưa hiểu rõ.

Thói quen ấy dần ảnh hưởng đến cách tôi nhìn nhận thông tin trong cuộc sống. Khi gặp một vấn đề, tôi thường tự hỏi, thông tin này từ đâu, có đáng tin không? Giống như khi chứng minh một định lý, tôi nhận ra rằng những gì mình tin cũng cần có căn cứ rõ ràng, chứ không chỉ dựa vào cảm giác.

Quan trọng hơn, học Toán còn giúp tôi biết đặt câu hỏi. Trong mỗi bài toán, luôn có những câu hỏi như “giả thiết này có hợp lý không?”, “có cách nào khác tốt hơn không?”. Khi quen với việc suy nghĩ như vậy, tôi thấy mình cẩn trọng hơn trước những thông tin trên mạng. Em không dễ tin vào những điều thiếu bằng chứng và cũng biết cách nhìn nhận lại những lập luận chưa thực sự chặt chẽ.

Em còn nhớ trong một buổi thực tập sư phạm, khi trao đổi với học sinh, có em hỏi: “Cô ơi, trên mạng nói chỗ này, chỗ kia trong sách giáo khoa không đúng, vậy tụi em nên tin cái nào?”. Thay vì trả lời ngay, tôi đã hỏi lại: “Theo em, làm sao để biết thông tin đó đúng hay sai?”. Ban đầu, các em lúng túng. Nhưng khi được gợi ý so sánh nguồn, kiểm tra dẫn chứng, phân tích lập luận, các em dần nhận ra rằng không phải thông tin nào “nghe có vẻ hợp lý” cũng là sự thật.

Trải nghiệm ấy giúp tôi nhận ra sứ mệnh của người giáo viên không chỉ là truyền thụ tri thức sẵn có, mà là trang bị cho người học phương pháp luận để tự tìm ra lời giải. Trong một thế giới đầy nhiễu loạn thông tin, đây chính là trách nhiệm cốt lõi của một giáo viên Toán: Biến những con số và định lý thành công cụ tư duy phản biện, giúp thế hệ trẻ hình thành “màng lọc” trí tuệ để không bị cuốn theo những lập luận cảm tính.

Để thực hiện điều đó, dạy học Toán cần dịch chuyển sang mô hình tư duy kiến tạo. Giáo viên không chỉ cung cấp công thức, mà phải xây dựng không gian cho học sinh phản biện và bảo vệ quan điểm bằng lý lẽ. Một tiết học thực thụ không nằm ở những trang ghi chép im lặng, mà ở những câu hỏi “tại sao, như thế nào” giúp học sinh làm chủ quy trình tư duy của chính mình.

Bên cạnh đó, giáo viên có thể gắn Toán học với những tình huống rất gần gũi trong cuộc sống, nhất là các ví dụ liên quan đến thông tin sai lệch hoặc bị dẫn dắt theo một chiều.

Chẳng hạn, khi nói về một bác sĩ, nếu muốn tạo cảm giác tiêu cực, người ta có thể nói: “Cứ 10 bệnh nhân thì có 1 người không qua khỏi”. Nhưng nếu nhìn theo cách khác, cũng chính con số đó lại có thể được diễn đạt là: “Cứ 10 bệnh nhân thì cứu được 9 người”.

Hai cách nói đều dựa trên cùng một dữ kiện, nhưng lại mang đến cảm nhận hoàn toàn khác nhau. Nếu không để ý, người nghe rất dễ bị cuốn theo cách diễn đạt mà quên mất bản chất của vấn đề.

Qua những ví dụ như vậy, học sinh sẽ hiểu rằng con số không biết nói dối, nhưng cách con người sử dụng con số thì có thể dẫn dắt suy nghĩ theo nhiều hướng khác nhau. Khi nhận ra điều đó, các em sẽ thận trọng hơn, không vội tin vào những thông tin chỉ dựa trên cảm xúc hoặc cách trình bày một chiều.

Khi được trang bị tư duy logic và thói quen thực chứng, sinh viên hay học sinh đều sẽ sở hữu một “hệ miễn dịch” tự nhiên trước các luồng quan điểm sai lệch. Đây chính là cách bảo vệ nền tảng tư tưởng bền vững nhất từ gốc rễ: Không chỉ dừng lại ở việc phản bác cái sai, mà quan trọng là trao cho người học năng lực tự nhận diện và từ chối những giá trị độc hại một cách chủ động.

Học tập tại Trường Đại học Tân Trào, tôi không chỉ được trang bị kiến thức chuyên môn, mà còn dần ý thức rõ hơn về trách nhiệm của một người giáo viên trong việc gìn giữ và truyền tải những giá trị cốt lõi. Trong kỷ nguyên số, việc rèn luyện cho học sinh năng lực tư duy phản biện và thói quen kiểm chứng thông tin không chỉ là yêu cầu của việc dạy học, mà còn là cách thiết thực để thế hệ trẻ tiếp nối tinh thần tỉnh táo, kiên định mà lịch sử đã trao lại.

Là một giáo viên Toán trong tương lai, tôi nghĩ mình không chỉ có trách nhiệm truyền đạt kiến thức, mà quan trọng hơn là giúp học sinh hình thành cách suy nghĩ logic, biết đặt câu hỏi và tự tìm lời giải. Khi có được tư duy đó, các em sẽ giống như có một “hàng rào” tự nhiên để bảo vệ mình trước những thông tin sai lệch. Các em không vội tin, không vội chia sẻ, mà biết dừng lại để suy nghĩ và kiểm chứng.

Tôi tin rằng, khi mỗi học sinh đều có khả năng tự “miễn dịch” với tin giả bằng chính tư duy của mình, thì việc bảo vệ những giá trị đúng đắn sẽ không còn là điều gì quá xa vời, mà bắt đầu từ những lựa chọn rất nhỏ trong cuộc sống hằng ngày.

Sứ mệnh của thế hệ trẻ hôm nay, vì thế, không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ những con số, mà cao hơn, là bảo vệ niềm tin và sự thật trên nền tảng tư tưởng của Đảng và Nhà nước.

Đào Thị Linh Chi - Lớp Đại học Sư phạm Toán K5, Khóa 2022-2026.

Nguồn GD&TĐ: https://giaoducthoidai.vn/mot-vai-tro-khac-cua-co-giao-tuong-lai-post777828.html