NHỮNG CÂU CHUYỆN NHỎ: Năm giây ở ngã tư

Cuộc sống có lẽ cũng giống như những ngã tư, chỉ cần một lần biết chậm lại, biết nhường nhau một bước, con đường sẽ bớt đi một chút chật chội

Buổi sáng đầu tuần, dòng xe trên con đường quen thuộc đông như mọi ngày. Đèn tín hiệu vừa chuyển xanh, hàng chục chiếc xe cùng nhích lên.

Đến ngã tư, tôi và một người đàn ông trung niên đi xe máy gần như cùng lúc muốn rẽ trái. Chỉ cần cả hai cùng cố lách thêm một chút là sẽ chắn ngang nhau giữa dòng xe đang ùn lên phía sau.

Người đàn ông giảm ga. Ông đưa tay ra hiệu rất nhẹ, ý bảo tôi đi trước. Tôi rẽ qua. Khi đi ngang, tôi chỉ kịp gật đầu mỉm cười. Ông cũng cười.

Minh họa AI

Minh họa AI

Chuyện diễn ra chưa đầy năm giây. Thế nhưng suốt quãng đường còn lại, tôi thấy lòng mình nhẹ hơn. Không phải vì được nhường đường, mà vì giữa buổi sáng vội vã, hai người xa lạ vẫn có thể dành cho nhau một chút thiện ý.

Thành phố xe đông, dù đường sá có rộng thêm nhưng dường như vẫn luôn chật. Có những lúc, cái chật không chỉ nằm ở mặt đường mà nằm trong sự nôn nóng của mỗi người khi ai cũng muốn đi trước, sợ chậm vài giây, thậm chí nghĩ nếu mình nhường thì sẽ mất phần. Vậy nên chỉ một khoảng giao nhau nhỏ cũng trở thành nơi những chiếc xe chen lấn, còi xe thúc giục, ánh mắt khó chịu dành cho nhau.

Có lần, tôi đứng chờ ở một giao lộ khá lâu vì hai dòng xe đều cố vượt lên. Mỗi bên chỉ nhích thêm vài chục centimet, cuối cùng cả ngã tư kẹt cứng. Điều nghịch lý ấy hình như diễn ra thường xuyên, dù ai cũng hiểu chỉ một cái gật đầu, người kia đi qua rồi người còn lại tiếp tục, có chậm hơn một chút nhưng không nghẹt cứng để cùng hít khói bụi hoặc xảy ra va quẹt, cãi vã, hay tai nạn không đáng có.

Thành phố này có hàng triệu lượt xe lưu thông mỗi ngày. Nếu mỗi người chỉ chịu nhường nhau một chút, có lẽ sẽ bớt đi rất nhiều tiếng còi xe, những cái chau mày và những lời nặng nhẹ giữa người xa lạ. Sự tử tế có khả năng lan truyền rất nhanh. Khi được một người nhường đường, họ cũng dễ nhường người kế tiếp. Có lẽ, đó là cách những điều tử tế tiếp tục hành trình của mình.

Đường phố không thể rộng mãi nhưng lòng người thì có thể. Một chút kiên nhẫn không làm mình đến nơi muộn hơn bao nhiêu. Một cái gật đầu không khiến mình nhỏ bé đi. Ngược lại, nó làm hành trình trở nên dễ chịu hơn. Không chỉ với người khác, mà với chính mình.

Sáng hôm ấy, sau khi rẽ qua ngã tư, tôi nhìn vào gương chiếu hậu. Người đàn ông vẫn bình thản chạy phía sau, hòa vào dòng xe đông đúc. Có lẽ ông đã quên câu chuyện chỉ vài giây trước đó. Nhưng tôi thì vẫn nhớ. Cuộc sống có lẽ cũng giống như những ngã tư, chúng ta sẽ còn gặp rất nhiều người chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ cần một lần biết chậm lại, biết nhường nhau một bước, con đường sẽ bớt đi một chút chật chội, lòng người cũng bớt đi một chút nặng nề.

Tố Trâm

Nguồn NLĐ: https://nld.com.vn/nhung-cau-chuyen-nho-cai-gat-dau-o-nga-tu-196260626210322312.htm