Nữ dược sĩ 'đi chậm lại' cùng chồng sau cú rẽ đột quỵ

Có những buổi chiều, nắng đổ dài trên căn phòng nhỏ ở Hà Nội, anh Nguyễn Toán ngồi lặng lẽ bên chiếc tạ xanh. Người đàn ông ấy, từng là một 'người khổng lồ' trong mắt đồng nghiệp và gia đình, một giảng viên say sưa trên bục giảng, một người dẫn dắt đầy bản lĩnh, giờ đây đang phải vật lộn với từng nhịp nâng tạ, từng con chữ đánh vần.

 Chị Nga cùng chồng tập phục hồi chức năng trong hơn 1 năm

Chị Nga cùng chồng tập phục hồi chức năng trong hơn 1 năm

Đứng cạnh anh không còn là một nữ quản lý chuỗi nhà thuốc đầy quyết đoán của ngày xưa mà là một người vợ đang kiên nhẫn cùng anh đi qua "cú rẽ" của cuộc đời.

Cú rẽ định mệnh tại Bệnh viện 108

Cuộc đời vốn dĩ là những chuỗi ngày bình yên cho đến khi một "cú rẽ" nghiệt ngã xuất hiện không báo trước. Với dược sĩ Lê Nga (SN 1985), cú rẽ ấy mang tên "đột quỵ", xảy ra với người chồng yêu quý. Trước biến cố, thạc sĩ - dược sĩ Nguyễn Toán (SN 1980) là một người đàn ông thành đạt, cũng là người thầy lớn trong cuộc đời chị. Anh dạy chị từ những điều nhỏ nhặt như cách nấu một bữa cơm ngon cho đến triết lý sống bao dung, không hơn thua với đời.

Giây phút anh ngã xuống và được đưa vào Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, thế giới của chị Nga dường như sụp đổ. Chị nhớ lại, lúc đó chị không còn thấy mình là một dược sĩ bản lĩnh nữa, chỉ đơn thuần là một người vợ đang run rẩy trước lằn ranh sinh tử của chồng. Khi các bác sĩ thông báo tình trạng của anh, kiến thức chuyên môn của một dược sĩ không giúp chị bớt đau lòng; ngược lại, nó khiến chị ý thức rõ rệt hơn bao giờ hết sự mong manh của cuộc sống.

Việc học phát âm của anh Toán vẫn cần có vợ đồng hành

Việc học phát âm của anh Toán vẫn cần có vợ đồng hành

Đó cũng là một bước ngoặt trong nhận thức của chị. Chị nhận ra rằng, dù có nền tảng chuyên môn, mình vẫn thiếu trải nghiệm thực sự của một người trong cuộc. Để đồng hành cùng chồng, chị buộc phải học lại từ đầu: Học về hồi phục chức năng, học về dự phòng tái phát và quan trọng nhất là học cách thấu hiểu tâm lý của một người đang phải chấp nhận cơ thể mình thay đổi hoàn toàn.

Khi "người khổng lồ" trở nên yếu ớt

Hình ảnh một người đàn ông từng đứng trước hàng trăm người, nói hàng giờ không mệt mỏi, giờ đây lại phải ngồi bên mép giường, trán nhăn lại vì nỗ lực nâng một quả tạ xanh nhỏ bé là một hình ảnh gây xúc động mạnh. Có nhiều ngày, người đàn ông ấy phải vật lộn để "tập đánh vần" từng chữ một.

Nhiều người sẽ thắc mắc: "Tại sao một thạc sĩ, một người nói được mà lại phải tập đánh vần?". Nhưng với chị Nga, qua tìm hiểu y khoa và sự thấu cảm sâu sắc, chị hiểu rằng cơn đột quỵ đã làm "đứt mạch" những vùng não chịu trách nhiệm về tư duy logic và ngôn ngữ. Anh không quên chữ, chỉ là não bộ đã quên cách nối các con chữ ấy lại với nhau. Ý nghĩ vẫn đầy ắp trong đầu anh, song con đường từ ý nghĩ ra đến lời nói tròn vành rõ chữ đã bị chặn đứng bởi những tổn thương thần kinh.

Hành trình tập nói, tập viết ấy đầy rẫy nước mắt và cả những cơn cáu gắt bùng nổ. Có những lúc bị vợ ép nói cho "đúng bài", anh lại cáu. Những lúc ấy, chị Nga tự nhắc mình rằng đó không phải là con người thật của anh, đó chỉ là sự bất lực của một "người khổng lồ" đang bị thương. Chị chọn cách yêu phiên bản hiện tại của anh, một phiên bản dù có khiếm khuyết nhưng vẫn nguyên vẹn sự tử tế của năm nào.

Trong căn nhà nhỏ của họ, chị Nga vẫn giữ nguyên chiếc kệ trưng bày những kỷ vật của "thời hoàng kim": Những chiếc cúp, những tấm kỷ niệm chương, những bức ảnh anh đứng trên sân khấu lớn. Có người hỏi chị, liệu nhìn thấy những thứ ấy anh có buồn không. Chị biết anh buồn, nỗi buồn lặng lẽ của một người đàn ông giỏi giang mà giờ đây ngay cả việc nhấc một quả tạ cũng là một cuộc chiến.

Anh Toán chủ động tập luyện thể lực

Anh Toán chủ động tập luyện thể lực

Nhưng chị Nga nhất quyết không cất chúng đi. Với chị, phục hồi không chỉ là tập đi, tập nói, điều quan trọng nhất là giữ cho người bệnh cảm giác mình vẫn còn giá trị và ý nghĩa. Những kỷ vật ấy là minh chứng rằng những năm tháng rực rỡ của anh là có thật. Đó là nền móng vững chắc để anh tựa vào và đứng dậy mỗi khi thấy mình yếu lòng.

Chị đau lòng khi có người gọi chồng mình bằng những từ khiếm nhã như "thằng dở hơi" hay "chẳng làm ăn gì được nữa". Nhưng chị chọn cách bước qua những lời nói ấy, vì chị là người kề vai sát cánh, chị nhìn thấy cả một quá trình anh đã cống hiến và sống tử tế. Với chị, khi một người đã từng sống vì người khác, thì khi họ yếu đi, mình càng có lý do để thương họ nhiều hơn chứ không phải ít đi.

Cuộc marathon của sự kiên trì và "vitamin cho tâm trí"

Chị Nga ví hành trình chăm sóc người bị đột quỵ như một cuộc chạy marathon dài hơi. Trên hành trình ấy, người chăm sóc rất dễ mệt mỏi và cạn kiệt năng lượng. Có những ngày cơ thể rệu rã, tinh thần không vững, chị cũng thấy mình đuối sức. Anh biết chị mệt, anh thương, nhưng anh vẫn cáu vì những bất lực trong sinh hoạt hàng ngày. Trong những khoảnh khắc ấy, chị không nói lại câu nào, không phải vì anh sai hay chị đúng, mà vì chị không còn sức để giải thích. Chị chọn im lặng để cả hai cùng bình tĩnh lại.

Sau biến cố, chị Nga nhấn mạnh rằng dự phòng tái phát không đồng nghĩa với việc sống trong lo sợ. Theo chị, việc tuân thủ điều trị, kiểm soát huyết áp, mỡ máu, đường huyết và các bệnh nền nếu có, duy trì lối sống lành mạnh đã có thể giúp giảm phần lớn nguy cơ tái phát. "Khi mình chủ động, mình sẽ bớt sợ. Và khi bớt sợ, mình mới sống vui vẻ được", chị chia sẻ. Và trên hành trình ấy, chị luôn nhắc mình rằng: Người chăm sóc cũng cần được chăm sóc.

Để đi được đường dài, chị học cách "chăm sóc cho chính mình" - điều mà rất ít người làm nghề chăm sóc bệnh nhân quan tâm. Chị tìm đến những cuốn sách như "Hạnh phúc mỗi ngày" của Ajahn Brahm như một liều "vitamin cho tâm trí". Chị học được rằng: "Chúng ta không thể ngăn sóng gió, nhưng có thể học cách lướt sóng". Chị cho phép mình có những khoảng lặng, thừa nhận mình mệt để rồi sau đó lại có thêm sức mạnh để mỉm cười và tiếp tục đồng hành cùng anh.

Mỗi tiến bộ nhỏ của anh như một từ phát âm rõ hơn, một bước đi vững vàng hơn, một ngày ít cáu gắt hơn... đều được chị coi là một "chiến thắng" vang dội. Những chiến thắng ấy nhen nhóm niềm tin rằng dù cơ thể có chậm lại, nhưng cuộc đời của họ vẫn luôn tiếp diễn và hướng về phía trước.

"Bình thường" là điều xa xỉ nhất

Đi qua giông bão, quan niệm về hạnh phúc của vợ chồng dược sĩ Lê Nga đã thay đổi hoàn toàn. Chị nhận ra rằng, những điều mà ta vốn coi là hiển nhiên như sức khỏe, có người bạn đời ở bên, một gia đình đủ đầy... thực chất lại là những điều xa xỉ nhất.

Chị bồi hồi nhớ về khoảnh khắc đêm giao thừa, khi hai vợ chồng cùng nằm trên bãi cỏ, nhìn lên bầu trời chờ xem pháo hoa. Không cần những lời ồn ào, chỉ có tiếng gió và một khoảng lặng. Trong giây phút ấy, chị hiểu rằng được ở bên người mình yêu và còn nghe thấy họ "thở đều" đã là một đặc ân của số phận.

Tình yêu của chị dành cho anh không phải sự hy sinh một chiều bi lụy. Chị ở lại bên anh vì đã được anh yêu thương và bao dung đủ đầy trong quá khứ. Anh đã từng là người nắm tay chị dẫn dắt qua những ngày trẻ dại, thì nay, khi anh chậm lại, chị chỉ đơn giản là đi chậm cùng anh.

Giờ đây, người ta thường thấy hình ảnh hai vợ chồng dược sĩ Lê Nga cùng ngồi cạnh nhau trong những buổi livestream, mỉm cười chia sẻ về hành trình của mình. Anh không còn đứng lớp như xưa, chị cũng không còn điều hành chuỗi nhà thuốc như trước, nhưng họ vẫn tự hào gọi mình là dược sĩ. Bởi với họ, dược sĩ không chỉ là người bán thuốc mà là người hiểu sâu sắc giá trị của sức khỏe và sự sống.

Phục hồi sau đột quỵ là một hành trình dài cần kiến thức, kỷ luật, nhưng quan trọng hơn hết là cần sự yêu thương và bình tĩnh. Chị Nga tin vào y học, tin vào phác đồ, nhưng thứ chị tin nhất chính là sự kiên trì mỗi ngày.

Nhật Minh

Nguồn Phụ Nữ VN: https://phunuvietnam.vn/nu-duoc-si-di-cham-lai-cung-chong-sau-cu-re-dot-quy-238260319164607752.htm