Phân tích kỹ thuật mảnh vỡ tên lửa Oreshnik của Nga: Sử dụng linh kiện cũ và công nghệ Belarus
Kết quả kiểm tra mảnh vỡ tên lửa Oreshnik cho thấy vũ khí này sử dụng linh kiện từ năm 2014-2016, chủ yếu từ Nga và Belarus thay vì các bộ phận phương Tây hiện đại.
Các chuyên gia quân sự Ukraine vừa công bố kết quả phân tích chi tiết các mảnh vỡ từ tên lửa đạn đạo siêu thanh Oreshnik của Nga sau đợt tấn công vào khu vực Lviv đêm 8-9/1/2026. Nghiên cứu chỉ ra rằng hệ thống này thực chất là bản nâng cấp từ công nghệ cũ thay vì một vũ khí hoàn toàn mới như các tuyên bố trước đó.

Các linh kiện của Belarus và một bộ phận cấu thành sản xuất trước năm 2017 đã được tìm thấy trong đống mảnh vỡ tên lửa Oreshnik.
Nguồn gốc linh kiện và mức độ hiện đại hóa
Theo báo cáo tại cuộc họp báo, một phần thân tên lửa đã tách rời trong quá trình bay và không bị cháy hết, tạo điều kiện cho các kỹ sư nghiên cứu sâu các thành phần bên trong. Kết quả cho thấy bộ xử lý và bo mạch chủ điều khiển chuyến bay, truyền tín hiệu đến cánh lái và động cơ vẫn còn nguyên vẹn dù đã va chạm.
Đáng chú ý, tên lửa Oreshnik được sử dụng trong cuộc tấn công này không sở hữu các linh kiện điện tử tối tân nhất. Toàn bộ bo mạch và chip xử lý bên trong được xác định sản xuất trong giai đoạn từ năm 2014 đến năm 2016. Khác với các dòng máy bay không người lái (UAV) thường xuyên sử dụng linh kiện nước ngoài đời mới (2024-2025), Oreshnik hoàn toàn không chứa linh kiện mới từ Mỹ, Trung Quốc hay châu Âu.

Các bộ phận của tên lửa Oreshnik đã tấn công khu vực Lviv vào tháng 1/2026.
Thay vào đó, tất cả linh kiện điện tử có nguồn gốc từ Nga và Belarus. Các bảng mạch ghi nhận thiết bị do nhà máy Integral tại Minsk sản xuất. Integral là doanh nghiệp vi điện tử lớn nhất Đông Âu, chuyên cung cấp mạch tích hợp và linh kiện bán dẫn cho các thiết bị quân sự. Phần lớn các bộ phận cấu thành khác được xác định sản xuất tại các doanh nghiệp ở Moskva và vùng lân cận.
Đặc tính kỹ thuật và khả năng tác chiến
Oreshnik được phân loại là tên lửa đạn đạo chiến lược tầm trung (IRBM) với tầm bắn ước tính từ 3.000 đến 5.000km. Do được thiết kế ban đầu để mang đầu đạn hạt nhân, hệ thống này không ưu tiên độ chính xác cực cao như các dòng tên lửa hành trình hiện đại.

Doanh nghiệp Belarus “Integral”.
Hệ thống dẫn đường của tên lửa hoàn toàn thụ động, dựa trên module con quay hồi chuyển quán tính. Tên lửa bay vào tầng bình lưu và điều hướng theo tọa độ lập trình sẵn trong máy tính tích hợp mà không cần sử dụng định vị vệ tinh chủ động (GPS). Điều này giúp tên lửa miễn nhiễm với các biện pháp chế áp điện tử gây nhiễu sóng vệ tinh.
Cấu tạo đầu đạn và sức công phá
Tên lửa được trang bị hệ thống đa đầu đạn phân hướng độc lập (MIRV). Trước khi tiếp cận mục tiêu, đầu đạn chính sẽ chia thành 6 khối dẫn hướng riêng biệt, mỗi khối lại chứa thêm 6 đầu đạn con. Trong trường hợp sử dụng phi hạt nhân, các đầu đạn này thực chất là các khối gang rỗng nặng khoảng 50kg.
Tại Lviv, tên lửa được ghi nhận phát nổ ở độ cao khoảng 5-6km, khiến các mảnh vỡ bị phân tán trên diện rộng. Trong khi đó, tại Bila Tserkva, đầu đạn nổ ở độ cao thấp hơn đã gây thiệt hại trực tiếp cho các công trình hạ tầng mặt đất. Tuy nhiên, nếu không mang đầu đạn hạt nhân, hiệu quả phá hoại thực tế của Oreshnik được đánh giá là không quá lớn so với kích thước của nó.
Thách thức đối với hệ thống phòng không
Dù độ chính xác và công nghệ linh kiện không quá mới, Oreshnik vẫn là mối đe dọa nghiêm trọng do quỹ đạo bay phức tạp và khả năng phân tán đầu đạn khó kiểm soát. Các chuyên gia quân sự nhận định, các hệ thống phòng không phổ biến như Patriot PAC-3 rất khó để đánh chặn hiệu quả loại tên lửa này.
Để đối phó với Oreshnik, quân đội cần đến các hệ thống phòng thủ tên lửa tầm cao chuyên dụng, đặc biệt là hệ thống THAAD của Mỹ. Việc Nga hiện đại hóa sâu các công nghệ cũ từ thời Liên Xô trên nền tảng Oreshnik cho thấy chiến lược tận dụng chuỗi cung ứng nội địa và đồng minh để duy trì năng lực răn đe chiến lược.











