Sau lần ly hôn thứ 2 với chồng cũ, tôi nhẹ nhõm khi đọc một tin nhắn 3 từ của anh

Lần này, khi bước ra khỏi cánh cửa ấy, tôi không còn cảm giác mất mát, chỉ thấy tự do.

Tôi và anh từng có một cuộc hôn nhân mà người ngoài nhìn vào ai cũng bảo “đẹp đôi”. Cưới nhau 5 năm, có một bé trai 4 tuổi, nhà cửa ổn định, công việc không thiếu. Chỉ có điều, giữa chúng tôi không còn tiếng nói chung.

Lần ly hôn đầu tiên diễn ra trong tức giận. Tôi phát hiện anh nhắn tin qua lại với người phụ nữ khác.

Lần ly hôn đầu tiên diễn ra trong tức giận. Tôi phát hiện anh nhắn tin qua lại với người phụ nữ khác.

Lần ly hôn đầu tiên diễn ra trong tức giận. Tôi phát hiện anh nhắn tin qua lại với người phụ nữ khác.Lần ly hôn đầu tiên diễn ra trong tức giận. Tôi phát hiện anh nhắn tin qua lại với người phụ nữ khác. Anh nói chỉ là “tâm sự cho đỡ mệt”. Tôi không chấp nhận. Chúng tôi ra tòa, ký đơn trong sự tổn thương và tự ái.

Nhưng rồi vì con, vì những lần ốm sốt cần đủ cả cha lẫn mẹ, vì những kỷ niệm chưa kịp nguội… chúng tôi quay lại. Không rình rang, không tiệc tùng, chỉ lặng lẽ dọn về sống chung như thể chưa từng có đổ vỡ.

Tôi đã nghĩ mình bao dung hơn, trưởng thành hơn.

Nhưng vết nứt cũ không tự lành chỉ vì hai người quyết định quên đi. Anh vẫn giữ thói quen im lặng mỗi khi có vấn đề. Tôi vẫn nhạy cảm quá mức mỗi lần anh cầm điện thoại. Những cuộc cãi vã ngày một dày hơn, dữ dội hơn.

Đỉnh điểm là khi tôi nghe anh nói trong lúc nóng giận:

“Ly hôn rồi mà còn quay lại, đúng là sai lầm.”

Lần thứ hai bước ra tòa, tôi không khóc. Không gào thét. Chỉ thấy mệt. Giống như một người đã cố vá chiếc áo rách quá nhiều lần, đến khi nhận ra nó không còn giữ được hình dạng ban đầu nữa. Ảnh minh họa

Lần thứ hai bước ra tòa, tôi không khóc. Không gào thét. Chỉ thấy mệt. Giống như một người đã cố vá chiếc áo rách quá nhiều lần, đến khi nhận ra nó không còn giữ được hình dạng ban đầu nữa. Ảnh minh họa

Câu nói ấy như giọt nước tràn ly.

Lần thứ hai bước ra tòa, tôi không khóc. Không gào thét. Chỉ thấy mệt. Giống như một người đã cố vá chiếc áo rách quá nhiều lần, đến khi nhận ra nó không còn giữ được hình dạng ban đầu nữa.

Sau phiên tòa, chúng tôi thống nhất tôi nuôi con, anh chu cấp hàng tháng và được đón con cuối tuần.

Tối hôm đó, khi tôi đang dỗ con ngủ thì điện thoại rung lên. Tin nhắn từ anh.

Chỉ vỏn vẹn 3 từ:
“Anh xin lỗi.”

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Không phải lời hứa quay lại.
Không phải trách móc.
Không phải đổ lỗi.

Chỉ là “Anh xin lỗi.”

Ba từ ấy đến quá muộn cho một cuộc hôn nhân, nhưng lại vừa kịp cho lòng tôi.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy nhẹ nhõm.

Vì tôi hiểu, cuối cùng anh cũng thừa nhận chúng tôi đã sai khi cố gượng ép. Và tôi cũng thôi không tự trách mình vì đã không đủ bao dung, không đủ dịu dàng, không đủ nhẫn nhịn để giữ một người không còn muốn ở lại.

Tôi trả lời anh:
“Em cũng vậy.”

Không phải để níu kéo.
Mà để khép lại.

Ly hôn lần hai không đau như lần đầu. Nó giống một cái gật đầu giữa hai người từng thương nhau, thừa nhận rằng có những thứ đẹp nhất khi dừng lại đúng lúc.

Ba từ ấy không cứu được hôn nhân.
Nhưng nó cứu tôi khỏi những dằn vặt kéo dài suốt 5 năm qua.

Và lần này, khi bước ra khỏi cánh cửa ấy, tôi không còn cảm giác mất mát.

Chỉ thấy tự do.

Phong Lan (t/h)

Nguồn Góc nhìn pháp lý: https://gocnhinphaply.nguoiduatin.vn/sau-lan-ly-hon-thu-2-voi-chong-cu-toi-nhe-nhom-khi-doc-mot-tin-nhan-3-tu-cua-anh-32945.html