Những ngày này, trên vùng cao Phiêng Cằm, từng căn bếp, nếp nhà được khoác lên mình diện mạo mới; những con đường vào bản tấp nập xe cộ ngược xuôi, tiếng cười nói rộn ràng trong những phiên chợ. Tết ở vùng cao mộc mạc, với những bữa cơm đầm ấm, ngập tràn niềm vui về thành quả lao động, niềm tin ở những bản làng đang vươn mình thoát nghèo.
Thanh xuân của cô không có những bộ quần áo đẹp, những chuyến du lịch hay cuộc sống thành thị tiện nghi. Thanh xuân ấy hòa vào màu nâu của đất, màu xanh của núi rừng Tây Bắc và ánh sáng hy vọng trong mắt trẻ thơ. Câu chuyện của cô Liên là bài ca về sự kiên trì, lòng nhân ái và sức mạnh của giáo dục – thứ sức mạnh có thể bắc những nhịp cầu vượt qua mọi cách trở, để những ước mơ nhỏ bé cũng có cơ hội được chạm đến bầu trời.