Trước đây, khách đến các bản du lịch cộng đồng (DLCĐ) thường chỉ để 'đổi gió': ngủ nhà sàn, ăn cơm lam, xem múa xòe rồi rời đi. Nhưng vài năm trở lại đây, dòng khách đã thay đổi. Họ muốn nghe câu chuyện phía sau nếp nhà, muốn biết vì sao người Mường dựng cầu thang số lẻ, vì sao người Mông giữ chợ phiên như một phần linh hồn bản làng, vì sao người Dao coi rừng là nơi trú ngụ của tổ tiên. Sự dịch chuyển ấy buộc DLCĐ ở Phú Thọ phải thay đổi từ bán cảnh đẹp sang bán chiều sâu văn hóa; từ 'trình diễn bản địa' sang mở cánh cửa để du khách bước vào đời sống thật của cộng đồng.