Hải Bình, vùng đất ven biển giàu truyền thống, đã tiễn nhiều người con lên đường trong những năm tháng chiến tranh. Từ làng biển quê nhà, họ đến những chiến trường khác nhau. Hơn nửa thế kỷ sau, di chứng và ký ức chiến tranh vẫn còn trong một bên tai không nghe rõ, những tấm ảnh bạc màu, tập thơ được chắp nối từ trí nhớ và tên những đồng đội không trở lại. Nhưng quanh ký ức ấy, cuộc sống vẫn tiếp tục bằng tiếng gọi của người thân, bước chân con cháu và những công việc bình thường mỗi ngày.