Vụ án chị gái và em trai ẩu đả tại Bà Rịa - Vũng Tàu x(cũ): Tòa trả hồ sơ, yêu cầu truy tìm vật chứng

Hôm qua (28/1), TAND khu vực 14 TP HCM mở phiên sơ thẩm với bị cáo Nguyễn Thị Bích Phượng (SN 1974, quê thôn Xuân Hòa, xã Xuân Sơn; trước đây thuộc huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ) bị truy tố về hành vi 'giết người'. HĐXX đã trả hồ sơ, yêu cầu làm rõ một số vấn đề.

Mâu thuẫn nhỏ, hậu quả lớn

Theo cáo trạng, bị cáo Phượng và Nguyễn Tri Khánh (SN 1991) là chị em ruột. Chiều 15/11/2024, ông Khánh đi nhậu về, thấy chị đang cuốc cỏ trên thửa đất giáp ranh nhà mình. Giữa hai thửa đất có ngăn cách bằng hàng rào lưới B40, cao 1,5m. Do trước đó ông Khánh hiểu nhầm chị gái một số chuyện nên lớn tiếng; dẫn đến hai bên cãi vã.

Theo cáo trạng, ông Khánh “bực tức đi vào nhà lấy một con dao dài khoảng 32cm, cán được làm bằng kim loại, mũi sắc nhọn đi ra nhằm mục đích hù dọa chị gái”. Lúc này, hai người đứng trên hai phần đất khác nhau, ngăn cách bởi hàng rào B40 nên không tiếp cận để gây thương tích cho chị gái được nên tay cầm dao, chân đạp hàng rào tính đi qua phần đất nơi chị gái đứng. Người chị gái dùng cuốc dài 1,5m, cán tre đưa lên chống đỡ, đẩy hàng rào lưới B40 để em trai không qua được. Nhưng sau đó bà Phượng bị trượt chân ngã ngửa xuống đất. Chân ông Khánh vẫn đạp trên hàng rào, tay cầm dao; thì bà Phượng dùng cuốc đưa lên đánh trúng vào đầu gây thương tích 13%.

Cáo trạng cho rằng hai người đứng cách nhau hàng rào B40. Nơi bà Phượng đứng không có vật cản trở, không ai ép buộc tham gia đánh nhau, nhưng bà Phượng không bỏ chạy mà lao vào đánh nhau dẫn đến gây thương tích cho em trai. Việc em trai không chết là ngoài ý chí, nên bà Phượng bị cáo buộc “giết người chưa đạt”.

Sau thời gian bị tạm giam, bị cáo Phượng hiện được tại ngoại, sức khỏe yếu, không thể tự đi lại, không đứng được, phải dùng thuốc theo toa và cần sự trợ giúp từ người thân. Tại phiên xử, bà Phượng kêu oan, nói: “Em Khánh say, tấn công bị cáo. Bị cáo chỉ phòng vệ. Bị cáo không có động cơ, mục đích gây ra thương tích hoặc tước đoạt mạng sống của đứa em trai mà bị cáo nuôi từ nhỏ”.

Tường thuật lại sự việc, bị cáo cho rằng em trai hiểu nhầm vì bà không tác động tới cha trong việc chia tài sản cho ông Khánh. “Sau khi mắng chửi bị cáo một lúc thì em Khánh đi vào nhà. Nghĩ không có chuyện gì, bị cáo tiếp tục làm cỏ, rồi ngờ nghe cái “rầm”, thấy em Khánh tay cầm dao, chân đạp nghiêng hàng rào, hét lên “Tao giết mày” nhiều lần và định xông qua. Bị cáo sợ hãi, không còn bình tĩnh, chân run không chạy được, nên giơ cuốc chống hàng rào lên để em Khánh không qua được. Do sức yếu, bị cáo bị sụp hố ngã ngửa, em Khánh đạp rào xông qua vung dao nhiều cái về phía bị cáo”, bà Phượng khai.

Theo bà Phượng, ngoài cú đâm trúng tay bà, may mắn là bà tránh được những cú đâm khác. Chiếc áo khoác bà mặc tay áo bị rách do vết dao gây ra. Bị cáo nói: “Sự việc diễn ra rất nhanh, thái độ của em Khánh rất dữ nên theo bản năng bị cáo cầm cuốc quơ lên khắp nơi và có trúng em Khánh”.

HĐXX tuyên trả hồ sơ cho VKS để điều tra bổ sung

Tại phiên xử, ông Khánh xác nhận có cầm dao, có nói “tao giết mày”, có đạp chân lên hàng rào; và “có đâm vào hàng rào B40 nhiều nhát nhưng không trúng chị Phượng và đâm với mục đích dọa chứ không có định gây thương tích cho chị”. Về phía người làm chứng, khai ông Khánh có đâm vào hàng rào B40 ba nhát và không trúng bà Phượng.

Sau khi bị cáo, bị hại, người làm chứng khai những thông tin trên, HĐXX đã lập biên bản ghi nhận; yêu cầu thư ký ghi âm lại các nội dung này.

Về chiếc áo bị cho là có vết rách do bị em trai đâm, bị cáo Phượng khai vào ngày bị tạm giam, có cán bộ giữ nhưng đến nay chưa trả lại và không biết là đang ở đâu.

Tại phiên xử, đại diện VKS cho rằng bị cáo Phượng không oan sai nên đề nghị tuyên mức án từ 5 năm đến 5 năm 6 tháng tù.

Bào chữa cho bị cáo, Luật sư (LS) Đổng Mây Hồng Trúng (Đoàn LS TP HCM) cho rằng việc cáo buộc bị cáo Phượng “giết người” là cần xem xét lại. “Nhận định “bị cáo có điều kiện bỏ chạy nhưng không bỏ chạy” là cần xem xét lại. Bà Phượng là phụ nữ, có nhiều bệnh nên, đang ở ruộng rẫy địa hình gồ ghề, bị tấn công bất ngờ nên đẩy hàng rào rồi bị té ngã ngửa nên khó có thể bỏ chạy; và việc bị cáo giơ cuốc lên theo phản xạ là hợp lý”, LS Trúng nêu quan điểm.

LS Trúng cũng cho rằng bị cáo không chuẩn bị công cụ, không có kế hoạch gây án; hành vi diễn ra trong tư thế bị té ngã; nguyên nhân ẩu đả không phải do bị cáo mà xuất phát từ em trai… nên cần xem xét toàn diện vụ án để có phán quyết đúng người, đúng tội.

Sau thời gian nghị án, HĐXX tuyên trả hồ sơ cho VKS để điều tra bổ sung. Theo HĐXX, quá trình xét xử xuất hiện nhiều chứng cứ, tình tiết mới có ảnh hưởng đến vụ án nên cần phải điều tra bổ sung. Tòa yêu cầu truy tìm vật chứng là chiếc áo khoác mà bị cáo mặc khi xảy ra vụ việc; điều tra về sự mâu thuẫn trong lời khai của bị hại. HĐXX cũng cho rằng trong vụ án này còn có dấu hiệu hành vi phạm tội khác nhưng chưa được cơ quan điều tra khởi tố, điều tra nên có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm.

Bùi Yên

Nguồn Pháp Luật VN: https://baophapluat.vn/vu-an-chi-gai-va-em-trai-au-da-tai-ba-ria-vung-tau-x-cu-toa-tra-ho-so-yeu-cau-truy-tim-vat-chung.html