Vùng nguyên liệu có tổ chức - lối ra cho nông sản Việt

Trong nhiều thập kỷ qua, nông nghiệp Việt Nam đã có bước phát triển rất lớn. Từ một quốc gia từng lo thiếu lương thực, Việt Nam đã trở thành nước xuất khẩu quan trọng đối với nhiều mặt hàng như: gạo, cà-phê, hạt điều, hồ tiêu, trái cây và thủy sản. Đây là một thành tựu rất đáng ghi nhận.

Sản lượng sầu riêng của tỉnh Đồng Tháp rất lớn nhưng chất lượng chưa đồng đều.

Sản lượng sầu riêng của tỉnh Đồng Tháp rất lớn nhưng chất lượng chưa đồng đều.

Nhiều điều kiện thuận lợi

Đồng bằng sông Cửu Long là thí dụ tiêu biểu. Với điều kiện tự nhiên thuận lợi, đất đai màu mỡ, sông ngòi dày đặc, khu vực này từ lâu đã là trung tâm sản xuất nông nghiệp lớn nhất cả nước. Mỗi năm, hàng triệu nông dân trong vùng tạo ra lượng nông sản rất lớn cho cả tiêu dùng nội địa lẫn xuất khẩu. Tuy nhiên, phía sau sản lượng lớn ấy vẫn tồn tại một nghịch lý: sản lượng tăng nhưng giá trị gia tăng chưa cao, nhiều ngành hàng vẫn chủ yếu bán thô hoặc sơ chế; thị trường thiếu ổn định; còn người nông dân thường xuyên đối mặt với rủi ro về giá.

Những hiện tượng như “được mùa mất giá”, “giải cứu nông sản”, mở rộng diện tích theo phong trào rồi lại chặt bỏ khi thị trường đảo chiều không phải chuyện nhất thời. Đó là biểu hiện của một vấn đề sâu xa hơn: Sản xuất nông nghiệp của chúng ta vẫn thiếu tổ chức ở cấp độ vùng nguyên liệu.

Trong bối cảnh hội nhập sâu hơn vào chuỗi cung ứng toàn cầu, khi thị trường ngày càng đòi hỏi chất lượng, truy xuất nguồn gốc và tính bền vững, việc hình thành các vùng nguyên liệu có tổ chức đã trở thành một yêu cầu chiến lược đối với nông nghiệp Việt Nam.

Khi diện tích lớn chưa đủ tạo nên sức mạnh

Ở nhiều địa phương, diện tích sản xuất của nhiều ngành hàng đã đạt quy mô rất lớn: vùng lúa hàng trăm nghìn ha, vùng cây ăn trái hàng chục nghìn ha, vùng nuôi thủy sản tập trung với sản lượng lớn. Nhưng diện tích lớn không đồng nghĩa với một vùng nguyên liệu thực sự theo nghĩa hiện đại. Trên thực tế, phần lớn vẫn do các hộ nông dân sản xuất riêng lẻ.

 Vùng nguyên liệu lúa rất lớn nhưng thiếu tổ chức nên tạo ra sản phẩm chưa đồng nhất.

Vùng nguyên liệu lúa rất lớn nhưng thiếu tổ chức nên tạo ra sản phẩm chưa đồng nhất.

Trong mô hình đó, mỗi hộ tự chọn giống, tự quyết định quy trình canh tác, lịch thời vụ và cách bán sản phẩm. Dù cùng sản xuất một loại nông sản nhưng chất lượng, kích cỡ và tiêu chuẩn kỹ thuật giữa các hộ vẫn rất khác nhau. Khi doanh nghiệp cần nguồn nguyên liệu ổn định, họ phải thu gom từ nhiều nơi, tốn chi phí kiểm soát chất lượng, nhưng vẫn khó bảo đảm tính đồng nhất.

Ngược lại, khi nông dân thu hoạch cùng lúc mà không gắn với nhu cầu thị trường, cung tăng đột ngột sẽ kéo giá giảm sâu. Bởi vậy, điểm nghẽn của nông nghiệp Việt Nam hiện nay không còn là mở rộng diện tích, mà là tổ chức được sản xuất ở quy mô vùng nguyên liệu.

Những “hiểu lầm” phổ biến khi nói về vùng nguyên liệu

Khái niệm “vùng nguyên liệu” được nhắc đến nhiều, nhưng trong thực tế vẫn tồn tại những cách hiểu chưa đầy đủ.

Thứ nhất cho rằng chỉ cần có diện tích lớn trồng cùng một loại cây là đã có vùng nguyên liệu. Thật ra, diện tích lớn chỉ là điều kiện cần. Nếu sản xuất vẫn phân tán, giống không đồng nhất, quy trình kỹ thuật khác nhau, thời điểm thu hoạch không được điều phối thì sản phẩm của cả vùng vẫn khó đáp ứng yêu cầu của chế biến và xuất khẩu.

Thứ hai cho rằng chỉ cần doanh nghiệp bao tiêu là đã hình thành vùng nguyên liệu. Bao tiêu là mắt xích quan trọng nhưng nếu nông dân không được tổ chức thành những cộng đồng sản xuất có kỷ luật, doanh nghiệp vẫn rất khó kiểm soát chất lượng và sản lượng.

Thứ ba xem vùng nguyên liệu chỉ là câu chuyện của riêng ngành nông nghiệp. Thực tế, nó liên quan chặt chẽ đến quy hoạch đất đai, giao thông, thủy lợi, logistics, công nghiệp chế biến, thương mại và cả hạ tầng dữ liệu phục vụ quản lý sản xuất.

Cần vùng nguyên liệu có tổ chức

Vùng nguyên liệu có tổ chức không chỉ là nơi cùng trồng một loại cây hay nuôi một đối tượng trên diện tích lớn mà là một hệ thống sản xuất được quản trị theo chuỗi giá trị; trong đó, nông dân không còn sản xuất riêng lẻ mà được tổ chức thông qua hợp tác xã hoặc cộng đồng sản xuất, giúp thống nhất giống, quy trình kỹ thuật, lịch thời vụ và tiêu chuẩn chất lượng. Hợp tác xã giữ vai trò trung tâm trong điều phối sản xuất, kiểm soát chất lượng, tập hợp sản lượng và liên kết với doanh nghiệp.

Để hình thành vùng nguyên liệu đúng nghĩa, chúng ta cần có các điều kiện đồng bộ như: quy hoạch ổn định gắn với thị trường, hợp tác xã đủ năng lực quản trị, doanh nghiệp tham gia thật chất ngay từ đầu vào, hệ thống tiêu chuẩn và truy xuất nguồn gốc minh bạch và vai trò kiến tạo của Nhà nước thông qua hạ tầng, cơ chế liên kết và dữ liệu quản lý. Khi những yếu tố này hội tụ, vùng sản xuất mới thực sự trở thành nền tảng vững chắc cho chuỗi giá trị nông sản hiện đại.

 Sầu riêng của tỉnh Đồng Tháp nói riêng và cả nước nói chung rất dồi dào nhưng cần vùng nguyên liệu có tổ chức.

Sầu riêng của tỉnh Đồng Tháp nói riêng và cả nước nói chung rất dồi dào nhưng cần vùng nguyên liệu có tổ chức.

Nếu mô hình sản xuất phân tán tiếp tục kéo dài, nông nghiệp Việt Nam sẽ đối mặt với nguy cơ suy giảm lợi thế cạnh tranh khi thị trường ngày càng siết chặt tiêu chuẩn, nông sản tiếp tục vướng mắc ở khâu nguyên liệu thô với giá trị thấp và người nông dân vẫn là đối tượng gánh chịu rủi ro lớn nhất. Ngược lại, khi các vùng nguyên liệu có tổ chức được hình thành, nông nghiệp có thể chuyển từ sản lượng sang giá trị, hình thành các chuỗi liên kết bền vững giữa nông dân và doanh nghiệp; nâng cao vị thế nông sản Việt Nam trên thị trường quốc tế bằng chất lượng, sự ổn định và độ tin cậy của cả chuỗi cung ứng.

Một bước đi cần thiết của nông nghiệp Việt Nam

Nhìn dài hạn, vùng nguyên liệu có tổ chức không chỉ là một mô hình sản xuất mới, mà là một bước chuyển về tư duy phát triển nông nghiệp. Đó là chuyển từ sản xuất nhỏ lẻ sang sản xuất có tổ chức, từ tư duy chạy theo sản lượng sang tư duy tạo ra giá trị, từ cách làm manh mún sang liên kết chặt chẽ giữa nông dân, hợp tác xã, doanh nghiệp và Nhà nước.

Khi những chuyển biến đó diễn ra, nông nghiệp Việt Nam sẽ không chỉ được biết đến bởi khả năng sản xuất lớn, mà còn bởi năng lực cung ứng những nguồn nguyên liệu ổn định, chất lượng cao và đáp ứng các chuẩn mực ngày càng khắt khe của thị trường toàn cầu.

Và khi ấy, những cánh đồng, vườn cây hay vùng nuôi trồng thủy sản của chúng ta sẽ không chỉ là nơi tạo ra sản lượng, mà sẽ thực sự trở thành nền tảng để hình thành các chuỗi giá trị nông sản hiện đại, bền vững và có sức cạnh tranh cao.

LÊ HÀ LUÂN Giám đốc Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Đồng Tháp.

Nguồn Nhân Dân: https://nhandan.vn/vung-nguyen-lieu-co-to-chuc-loi-ra-cho-nong-san-viet-post949190.html