Xây dựng cấp xã trở thành trung tâm vận hành mới ở cơ sở Bài 2: Khi năng lực chưa tương xứng với nhiệm vụ được giao
Từ “cấp thực hiện” thành “cấp quyết định” nhiều vấn đề sát dân, cấp xã đang bước vào vai trò mới. Sau hơn một năm vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, bộ máy cơ sở bước đầu thích ứng, nhưng nhiệm vụ được phân cấp mạnh trong khi con người, chuyên môn, nguồn lực và phương thức vận hành chưa tương xứng. Khi tổ chức vẫn mang dấu ấn của mô hình cũ, cấp xã khó phát huy đầy đủ vai trò “trung tâm vận hành mới ở cơ sở”.
Thiếu hụt nhân lực chuyên môn sâu
Điểm nghẽn dễ nhận thấy nhất hiện nay là sự lệch pha giữa khối lượng, tính chất nhiệm vụ được giao với năng lực thực thi của đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức cấp xã.

Đại biểu HĐND cấp xã tỉnh Thái Nguyên được bồi dưỡng nghiệp vụ công tác nhiệm kỳ 2026 - 2031 để đáp ứng ngày càng tốt hơn yêu cầu công việc trong bối cảnh mới. Ảnh: Nguyễn Bích
Không còn chỉ giải quyết những công việc hành chính thường nhật, cấp xã đang trực tiếp đảm nhận nhiều nhiệm vụ trước đây thuộc cấp huyện và cấp trên, từ lĩnh vực đất đai, xây dựng, đầu tư công, tài chính - ngân sách, tư pháp đến công thương, hạ tầng, giải phóng mặt bằng... Những nhiệm vụ này không chỉ đòi hỏi cán bộ nắm quy trình, mà còn phải có chuyên môn sâu, năng lực thẩm định, tham mưu và xử lý các vấn đề phức tạp ngay tại cơ sở.
Trong khi đó, tại nhiều địa phương, một công chức phải “gánh” nhiều nhóm nhiệm vụ. Phòng Kinh tế đối với xã, Phòng Kinh tế - Hạ tầng và Đô thị đối với phường được phân cấp tới 93 nhiệm vụ, nhưng biên chế bình quân chỉ khoảng 8 người, tương đương mỗi công chức đảm nhiệm 7 - 10 nhóm việc. Không chỉ là thiếu người, mà là thiếu đúng người cho đúng việc. Tại xã Đồng Tiến (Thanh Hóa), chỉ 3 công chức địa chính - xây dựng vừa thực hiện nhiệm vụ thường xuyên, vừa giải phóng mặt bằng hơn 100ha cho 2 dự án; có người phụ trách 7 - 8 nhóm việc, trong khi tranh chấp đất đai phát sinh, có ngày tiếp nhận 3 - 4 đơn; phường Trúc Lâm cũng đang xử lý 32 dự án, với khoảng 500ha cần giải phóng mặt bằng. Với 9 người, phường phải huy động cán bộ Đảng ủy hỗ trợ kiểm đếm và thuê lực lượng bên ngoài thực hiện nhiệm vụ.
Những con số ấy cho thấy vấn đề không chỉ nằm ở áp lực công việc. Cấp xã đang được giao quyền quyết định những vấn đề trước đây chủ yếu thực hiện ở khâu cuối của quy trình, nhưng đội ngũ lại chưa được chuẩn bị tương xứng cho vai trò mới.
Ở hoạt động của cơ quan dân cử, bà Nguyễn Thị Lựu, đại biểu HĐND chuyên trách xã Ia Nan (Gia Lai) cho biết, một số đại biểu chuyên trách sau sắp xếp chưa từng công tác tại cơ quan dân cử nên còn lúng túng trong tiếp cận quy định pháp luật, điều hành kỳ họp, thẩm tra và triển khai giám sát. Theo bà, kinh nghiệm thực tiễn, tư duy pháp lý và kỹ năng giám sát khó có thể hình thành chỉ qua vài lớp tập huấn ngắn hạn.
Ở lĩnh vực tư pháp, khoảng trống nhân lực cũng hiện hữu. Hà Tĩnh được giao 137 biên chế công chức Văn phòng HĐND và UBND cấp xã phụ trách lĩnh vực tư pháp nhưng hiện mới có 115 người. Trong 69 xã, phường, có 33 đơn vị chỉ bố trí 1 người và 28 đơn vị bố trí 2 người; ông Nguyễn Duy Cường, Chánh Văn phòng HĐND và UBND phường Thành Sen cho biết, phần lớn thời gian của công chức Văn phòng phụ trách lĩnh vực tư pháp - hộ tịch hiện tập trung giải quyết thủ tục hành chính; thời gian dành cho phổ biến, giáo dục pháp luật, theo dõi thi hành pháp luật và hòa giải ở cơ sở vì thế bị thu hẹp. Trong khi đó, đây lại là những nhiệm vụ có ý nghĩa phòng ngừa tranh chấp, giữ ổn định ngay từ cơ sở.
Đáng chú ý, sự thiếu hụt không chỉ ở số lượng mà còn ở chuyên môn sâu. Theo rà soát của Sở Nội vụ tỉnh Thanh Hóa, toàn tỉnh chỉ có 132 công chức chuyên ngành xây dựng - giao thông - thủy lợi tại 84 xã, phường; 82 đơn vị không có cán bộ được đào tạo bài bản trong lĩnh vực này. Với công nghệ thông tin, chỉ có 78 công chức được đào tạo đúng chuyên ngành, trong khi 103 xã, phường chưa bố trí được cán bộ lĩnh vực này.
Cấp xã không thể dùng một “khuôn” nhân lực
Cùng với áp lực nhân sự, thực tế hiện nay cho thấy cách tổ chức bộ máy và phân bổ nguồn lực chưa theo kịp nhiệm vụ mới. Một xã miền núi vài nghìn dân, một xã rộng, nhiều dự án hay một phường trung tâm hơn 100.000 dân không thể áp dụng cùng một cách bố trí biên chế và nhân lực chuyên môn.
Tại phường Hải Châu (TP. Đà Nẵng), dân số sau sáp nhập vượt 131.000 người, khối lượng thủ tục hành chính tăng mạnh nhưng định biên vẫn theo khung chung. Thực tế này cho thấy, phân bổ biên chế cứng đang bộc lộ hạn chế trước sự khác biệt rất lớn về quy mô và tính chất địa bàn.
Từ thực tiễn đó, bà Trần Thị Liêm, Phó Trưởng phòng Kinh tế, Hạ tầng và Đô thị phường Nam Hồng Lĩnh (Hà Tĩnh) cho rằng, cần tăng nhân lực chuyên môn cho những lĩnh vực có khối lượng, tính chất công việc lớn như đất đai, xây dựng, giải phóng mặt bằng. Công chức địa chính cấp xã trước đây chủ yếu thực hiện một số khâu, nay phải tham gia những công việc phức tạp hơn: như thẩm định phương án bồi thường, tham mưu thu hồi đất, giải phóng mặt bằng. Nếu không có người đủ chuyên môn, phân cấp thẩm quyền khó đi đôi với chất lượng thực thi.
Trước mắt, cần ưu tiên bố trí cán bộ đúng chuyên môn, đồng thời điều động, luân chuyển, biệt phái cán bộ có năng lực hỗ trợ những địa bàn có khối lượng công việc lớn. Về lâu dài, biên chế cần tính theo vị trí việc làm và đặc thù địa bàn, dựa trên dân số, diện tích, mức độ đô thị hóa, số lượng hồ sơ, dự án và khối lượng nhiệm vụ thực tế. Cùng với đó, cần có cơ chế tiếp cận nguồn chuyên môn bên ngoài khi xử lý những vấn đề phức tạp về đất đai, xây dựng, đầu tư, tài chính, pháp lý, công nghệ thông tin. Không nhất thiết xã nào cũng phải có đủ chuyên gia, nhưng phải có người chịu trách nhiệm và có nguồn chuyên môn để tham vấn khi cần.
Bài toán vì thế không đơn giản là tăng biên chế, mà là bố trí đúng người, đúng việc, đúng nơi cần. Nhiệm vụ đã thay đổi thì cách tổ chức nhân lực, phân bổ nguồn lực và hỗ trợ chuyên môn cũng phải thay đổi theo.











