[Ảnh] Giọt nước mắt bắc nhịp cầu quá khứ anh hùng và lời thề cống hiến của tuổi trẻ
Có những giọt nước mắt đã rơi trong chương trình nghệ thuật chính luận "Tổ quốc trong tim". Đó là sự tri ân của khán giả cho một thế hệ anh hùng quật cường chiến đấu và hy sinh để non sông thống nhất.
Những Anh hùng liệt sĩ ra đi khi mái tóc còn xanh, mang theo niềm tin tất thắng, gửi lại quê nhà cùng lời hẹn ngày hòa bình lập lại. Nhưng khi đất nước rợp cờ hoa chiến thắng, những người lính ấy lại mãi mãi nằm lại nơi tuyến đầu rực lửa đạn bom.
Suốt nhiều thập kỷ trôi qua, hình bóng những người mẹ già tóc bạc trắng, vẫn trông ngóng tin con, lặn lội tìm con qua muôn nẻo chiến trường xưa cũ đã trở thành nỗi niềm đau đáu của dân tộc.
Để rồi hôm nay, Chiến dịch 500 ngày đêm tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ được phát động như một mệnh lệnh từ trái tim, viết tiếp câu chuyện tri ân đầy thiêng liêng khiến hàng triệu trái tim trẻ tuổi phải bật khóc.
Trong lịch sử giữ nước của dân tộc, không có sự mất mát nào lớn lao hơn, ý nghĩa hơn sự hy sinh của những người lính đã ngã xuống vì độc lập, tự do. Họ đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân, nằm lại nơi núi sâu rừng thẳm, nơi đất mẹ bao la để giữ cho từng tấc đất quê hương được bình yên.
Đằng sau mỗi vết thương chiến tranh là hình bóng những người mẹ Việt Nam nghẹn ngào bên hiên nhà. Mẹ chờ con qua những ngày bom đạn bay trên đất quê hương, mẹ ngóng con khi đất nước trọn niềm vui thống nhất, và khi đôi chân đã yếu, mắt đã mờ, mẹ vẫn bền bỉ đi tìm con trên khắp các tuyến đường con đã hành quân năm xưa. Sự chờ đợi ròng rã suốt nửa thế kỷ của những người mẹ, người chị, người em và thân nhân gia đình liệt sĩ chính là bản hùng ca xót xa nhất về tình mẫu tử và lòng hy sinh.
Câu chuyện về những người lính không ngày trở về, về giọt nước mắt cạn khô của Mẹ Việt Nam Anh hùng và hành trình của Chiến dịch 500 ngày đêm đã chạm đến tầng sâu nhất trong tâm khảm của thế hệ trẻ.
Khán giả trẻ của chương trình "Tổ quốc trong tim" khóc vì tri ân những người anh hùng đã ngã xuống khi tuổi đời còn quá đẹp, khóc vì xót xa cho những người mẹ đi trọn cuộc đời vẫn chưa thể ôm con vào lòng, và khóc vì sự tự hào trước sự quật cường của một dân tộc.
Những giọt nước mắt ấy chính là nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng với hiện tại, là lời tiếng lòng lặng lẽ của tuổi trẻ hôm nay về sự quyết tâm sinh sống, học tập và lao động để xứng đáng với từng tấc đất quê hương đã thấm đượm máu xương liệt sĩ.











