Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55: Tết xa nhà trong thế giới số
'Thế giới số giúp chúng ta không lạc mất nhau giữa những đổi thay. Nhưng chỉ có sự kết nối giữa người với người mới làm nên hương vị trọn vẹn của ngày Tết'.
Năm 2026, cuộc thi viết thư UPU lần thứ 55 có chủ đề: “Hãy viết thư cho một người bạn, giải thích vì sao sự kết nối giữa người với người lại cần thiết trong thế giới số”.
(Tiếng Anh là: Write a letter to a friend about why human connection matters in a digital world).
Dưới đây là bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55:
Gửi chị của em,
Giờ này chắc chị cũng đang nhớ nhà lắm nhỉ? Nay là 29 Tết, ngày cuối cùng của năm, em đang ngồi ngoài sân để viết thư cho chị.
Mẹ vẫn đang tỉ mẩn xếp lại mâm ngũ quả, còn bố vừa treo xong câu đối đỏ trước cửa. Tất cả vẫn rất quen thuộc, chỉ có một điều khác hơn mọi năm là chiếc ghế nhỏ bên bếp lửa không còn chị ngồi cạnh em nữa.
Em vẫn nhớ những ngày Tết hồi bé, hai chị em mình được bố phân công nhiệm vụ rửa lá dong. Chị luôn làm nhanh hơn, còn em thì mải nghịch nước, ướt hết cả vạt áo. Có năm chị gói bánh chưng chưa vuông lắm nhưng mẹ vẫn cố khen rằng “Bánh của chị cầm chắc tay”. Đêm giao thừa, hai chị em mình khoác áo ấm, ngồi co ro, háo hức chờ tiếng pháo hoa.
Khi ấy, em vẫn nghĩ Tết là quần áo mới, bánh chưng, lì xì. Năm nay chị đi du học. Nhà vắng chị, em mới hiểu Tết còn là cảm giác được ở bên những người mình yêu thương.

Chỉ có sự kết nối giữa người với người mới làm nên hương vị trọn vẹn của ngày Tết. (Ảnh minh họa)
Tết năm đầu tiên chị xa nhà, cả gia đình mình đã đặt điện thoại giữa mâm cơm tất niên để gọi video call cho chị. Ở nhà, pháo hoa rực sáng, còn bên chị chắc trời vẫn là buổi chiều mùa đông lạnh giá. Em cũng quay màn hình về phía cành đào và nồi bánh chưng đang sôi ùng ục. Chúng ta nhìn thấy nhau, nghe rõ tiếng cười, “chạm ly” qua màn hình.
Thế giới số thật kỳ diệu! Nhờ có internet, khoảng cách nửa vòng trái đất bỗng thu lại chỉ còn trong một khung hình nhỏ. Em có thể gửi cho chị hình ảnh mâm cỗ đầu năm, còn chị gửi cho em bức ảnh tuyết rơi nơi xứ người. Nhờ những tin nhắn, những cuộc gọi xuyên múi giờ, em biết chị vẫn khỏe, vẫn nỗ lực học tập và luôn nhớ về nhà mình.
Nhưng khi cuộc gọi kết thúc, em vẫn thấy lòng mình chùng xuống. Em nhớ cảm giác được chị xoa đầu chúc Tết, nhớ cái ôm thật chặt giữa khoảnh khắc giao thừa. Công nghệ giúp chúng ta “nhìn thấy” nhau, nhưng có lẽ không thể truyền đi mùi hương trầm, vị bánh chưng nóng hổi và cả không khí gia đình ấm áp, đoàn viên.
Có lẽ thế giới số giúp chúng ta không lạc mất nhau giữa những đổi thay. Nhưng chỉ có sự kết nối giữa người với người mới làm nên hương vị trọn vẹn của ngày Tết. Chính tình cảm gia đình sẽ trở thành sợi dây kết nối bền chặt hơn mọi khoảng cách địa lý.
Em luôn mong rằng một ngày không xa, vào ngày Tết gần nhất, chiếc ghế nhỏ bên bếp lửa sẽ lại có chị ngồi cùng. Hai chị em mình sẽ lại thức canh nồi bánh chưng, kể về những câu chuyện cũ và đứng cạnh nhau khi pháo hoa bừng sáng trên bầu trời.
Chúc chị một năm mới bình an nơi xứ người. Cả nhà luôn chờ ngày chị trở về.
Em gái của chị












