'Chủ nghĩa hoàn hảo độc hại' trong gia đình trẻ

Ở không ít gia đình, nhiều người vợ trẻ đang âm thầm chịu đựng một dạng bạo lực tinh thần mới mang tên: Chủ nghĩa hoàn hảo độc hại. Khi mọi nỗ lực chăm con, vén khéo việc nhà hay đối nhân xử thế đều bị người bạn đời đóng khung, cân đo và dùng làm thước đo để chì chiết, kiểm soát, căn nhà không còn là nơi bão dừng sau cánh cửa, mà chính là nơi vắt kiệt sức sống của người phụ nữ.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Kiệt sức với những tiêu chuẩn khắt khe của chồng

Nhiều người vợ tưởng rằng sau khi cùng chồng đi qua giông bão nợ nần, kéo được người bạn đời ra khỏi những vết xe đổ cũ thì sẽ chạm tay vào hạnh phúc. Nhưng với chị Linh (28 tuổi, phường Nam Định, tỉnh Ninh Bình), việc chồng chị từ bỏ thói hư tật xấu cũ để quay về tu chí làm ăn lại mở đầu cho một bi kịch tinh thần mới tinh vi và nghẹt thở hơn.

Khi kinh tế gia đình ổn định hơn, chồng chị Linh bắt đầu dùng chính cái mác "đã thay đổi, đã tu chí trả nợ và lo cho gia đình" để thiết lập một vương quốc kiểm soát tuyệt đối. Anh tự cho mình quyền đứng ở vị trí bề trên, ép Linh phải trở thành một người vợ, người mẹ hoàn hảo không tì vết theo đúng bộ tiêu chuẩn khắt khe do anh áp đặt.

3 năm đẻ dày hai đứa con, một tay Linh xoay xở nội trợ, cơm nước cho cả gia đình, chăm lo từ đứa con lớn 3 tuổi nghịch ngợm đến đứa nhỏ chưa đầy tuổi. Chị quay cuồng, kiệt sức và luôn chân luôn tay từ sáng đến tối mịt. Thế nhưng, trong "vương quốc" của người chồng, Linh bị tước bỏ hoàn toàn quyền được mệt mỏi. Mỗi khi chị kiệt quệ lên tiếng, anh lại ráo hoảnh chì chiết: "Mẹ chăm con mà cũng kêu!".

Sự hoàn hảo độc hại ấy bao phủ lên mọi ngóc ngách của đời sống. Từ việc nhắn tin gọi điện cho ai, chăm con ra sao, công việc nhà thế nào đều phải tuân theo sự kiểm soát và ý muốn của chồng, chỉ cần Linh làm lệch ý hoặc phản kháng là anh sẵn sàng chửi loạn nhà. Anh đòi hỏi vợ không được quên, không được bừa bãi, việc nhà phải giỏi, nuôi con phải khéo, thậm chí đối nhân xử thế nói câu gì, nhịn câu gì cũng phải nghe theo anh đạo diễn.

Sự soi móc, cân đo ấy tàn nhẫn đến mức phủ nhận mọi không gian tái tạo năng lượng tối thiểu của người phụ nữ. Trong khi anh lười biếng nằm ườn xem điện thoại sau giờ làm, mặc định vợ phải lo hết từ tắm rửa cho con đến dọn dẹp, thì Linh chỉ cần tranh thủ vài phút con đang chơi để lướt mạng xả stress và mua đồ cho con, liền bị anh quy tội: "Suốt ngày điện thoại, không để ý đến con, xem lắm rồi suốt ngày quên làm việc".

Ảnh minh họa AI

Ảnh minh họa AI

Đỉnh điểm của sự ngột ngạt là khi con ốm đau, một mình Linh quay cuồng chăm sóc giữa những lời soi mói, chì chiết liên tục của người chồng. Cơn uất hận dâng trào vì bị dồn ép vào chân tường của sự hoàn hảo đã khiến người mẹ mất kiểm soát, trút giận lên đứa con vô tội. Sống bơ vơ và mất kết nối hoàn toàn với chồng trong chính căn nhà tươm tất, Linh nhận ra chiếc vỏ bọc gia đình êm ấm, đủ đầy thực chất đang vắt kiệt sức sống của chị từng ngày vì những tiêu chuẩn độc đoán.

"Căn bếp không một hạt bụi" của người vợ tri thức

Với Mai (30 tuổi, Hà Nội), câu chuyện của chị lại là bi kịch của một phụ nữ hiện đại, có học thức và có công việc xã hội tốt.

Mai và Tuấn cưới nhau sau khi cả hai đã có sự nghiệp ổn định. Tuấn là một kỹ sư công nghệ, tính tình ngăn nắp, cẩn trọng. Ngày mới yêu, Mai từng tự hào vì bạn trai là người chỉn chu, ra đường áo quần luôn phẳng phiu, đi ăn luôn lau sạch bát đũa cho bạn gái. Cô nghĩ đó là biểu hiện của một người đàn ông tinh tế. Nhưng khi bước vào đời sống vợ chồng, sự chỉn chu đó đã biến chứng thành "chủ nghĩa hoàn hảo độc hại".

Tuấn thiết lập một bộ quy tắc ngầm trong gia đình mà Mai bắt buộc phải tuân theo. Căn bếp sau khi nấu ăn xong phải sạch đến mức không được có một hạt bụi hay một vết dầu mỡ bám trên mặt đá. Quần áo giặt xong phải phơi theo đúng khoảng cách để đón nắng đều. Đồ chơi của con chơi xong phải phân loại theo đúng màu sắc và kích cỡ vào các giỏ nhựa.

Mai đi làm văn phòng 8 tiếng mỗi ngày, áp lực công việc không nhỏ, nhưng khi về nhà, cô lại bước vào một cuộc "sát hạch" căng thẳng. Có những đêm, sau khi đã ru con ngủ, Mai mệt rã rời chuẩn bị ngả lưng thì Tuấn bước vào bếp, dùng một tờ giấy ăn trắng miết nhẹ lên mặt tủ hút mùi. Thấy tờ giấy dính chút vệt ố xám, anh lạnh lùng ném vào sọt rác, nhìn vợ bằng ánh mắt thất vọng: "Em làm việc gì cũng đại khái như vậy sao? Ở cơ quan em cũng quản lý dự án kiểu này à?".

Không chửi bới om sòm, không động tay động chân, văn phong trì chiết của Tuấn là sự mỉa mai trí thức, đánh vào lòng tự trọng của Mai. Anh luôn so sánh cô với những hình mẫu "vợ người ta" trên mạng - những người phụ nữ vừa làm lãnh đạo, vừa có vóc dáng thon gọn, lại vừa nấu những mâm cơm chuẩn năm sao cho chồng. Để giữ gìn thể diện và gia đình êm ấm, Mai ra sức gồng mình. Cô dậy từ 5 giờ sáng để chuẩn bị bữa sáng cầu kỳ, tối mịt lại lao vào lau dọn, lau đến mức hai bàn tay thô ráp, bong tróc.

Sự kiểm soát của Tuấn tinh vi đến mức anh quản lý cả cân nặng của vợ. Sau khi sinh con, cơ thể Mai có phần đầy đặn hơn. Mỗi lần thấy vợ ăn thêm một bát cơm, Tuấn lại buông câu nhẹ nhàng nhưng buốt nhói: "Phụ nữ mà để cơ thể sồ sề là biểu hiện của sự lười biếng và thiếu tôn trọng chồng". Câu nói ấy khiến Mai rơi vào hội chứng sợ ăn, ám ảnh về vóc dáng đến mức trầm cảm. Phía sau bức ảnh gia đình ba người cười rạng rỡ được Tuấn đăng lên trang cá nhân vào mỗi dịp kỷ niệm, là một người vợ cô độc, kiệt quệ.

Nhiều người đàn ông ngày nay tin rằng, chỉ cần mình không ngoại tình, biết tu chí làm ăn, mang tiền về nuôi con là mình đã hoàn thành xuất sắc vai trò người chồng. Từ đỉnh cao tự mãn đó, họ tự cho mình quyền được đòi hỏi, đóng khung người vợ vào những tiêu chuẩn khắt khe. Họ muốn vợ vừa phải có sức bền của một người giúp việc, vừa phải có sự khéo léo của một chuyên gia tâm lý nuôi dạy con, lại vừa phải giữ được sự dịu dàng, tươi tắn của một người tình. Tổ ấm nhanh chóng biến thành một "pháp trường tâm lý". Họ quên mất rằng, người vợ cũng là một con người bằng xương bằng thịt, có những ngày mệt mỏi, có quyền được quên, được bừa bãi, được cáu gắt khi kiệt sức.

Bảo Khuê

Nguồn Phụ Nữ VN: https://phunuvietnam.vn/chu-nghia-hoan-hao-doc-hai-trong-gia-dinh-tre-238260601111734157.htm