Dị nhân chạy suốt 80 giờ không gục ngã, bí ẩn khoa học chưa thể giải mã

Suốt 80 giờ 44 phút gần như không ngủ, dị nhân này vẫn chạy hơn 560km mà cơ thể chưa chịu gục ngã. Nhưng điều khiến giới khoa học sửng sốt là những phản ứng cơ thể khác lạ của người đàn ông được phát hiện sau khi kiểm tra.

Dean Karnazes không phải người chạy nhanh nhất hành tinh. Nhưng ông lại là một trong những người khiến thế giới sửng sốt nhất khi nói về sức bền con người. Suốt nhiều năm, cái tên Dean luôn gắn với những thử thách nghe như chuyện hoang đường: Chạy xuyên sa mạc, chạy ở Nam Cực, và đặc biệt là chạy cho tới khi phần lớn người bình thường không còn đứng nổi.

Năm 2005, Dean Karnazes thực hiện điều mà ngay cả giới siêu marathon cũng phải kinh ngạc. Ông chạy liên tục 350 dặm, tức hơn 560km, trong 80 giờ 44 phút gần như không ngủ. Đó là hơn 3 ngày 3 đêm chỉ có một việc duy nhất: nhấc chân lên và lao về phía trước. Thành tích này đến nay vẫn là dấu mốc khiến Dean được nhắc đến như “người đàn ông chạy không biết gục”.

560km là quãng đường mà nhiều người còn ngại đi bằng ô tô. Nhưng Dean Karnazes đã vượt qua nó bằng đôi chân trần trụi giữa cơn buồn ngủ, cơn đói và hàng nghìn nhịp va đập lên cơ bắp. Khi người bình thường thức trắng một ngày đã bắt đầu run rẩy, mất tập trung và rơi vào trạng thái kiệt quệ, Dean vẫn tiếp tục chạy như thể cơ thể chưa nhận ra nó đang bị đẩy tới giới hạn.

Điều khó tin là đó chưa phải thử thách duy nhất. Một năm sau, ông lại hoàn thành 50 cuộc marathon ở 50 bang nước Mỹ trong 50 ngày liên tiếp. Nghĩa là mỗi ngày Dean phải nuốt trọn hơn 42km, hôm nay xong thì sáng mai lại lặp lại từ đầu, suốt gần 2 tháng không có khái niệm hồi phục như runner thông thường.

Với hầu hết vận động viên, một marathon đã là cơn tra tấn. Sau quãng đường ấy, chân sẽ nóng rát, cơ đùi căng cứng, bàn chân phồng rộp và toàn thân đòi được nghỉ. Nhưng Dean Karnazes dường như phản ứng theo cách hoàn toàn khác: ông vẫn đau, vẫn mệt, nhưng cơ thể không sụp xuống ở thời điểm mà người khác buộc phải dừng lại. Chính điều này khiến giới chuyên môn bắt đầu chú ý tới ông như một trường hợp thể lực bất thường.

Nhiều tài liệu quốc tế từng nhắc đến khả năng chịu mỏi cực dài của Dean. Một số chuyên gia cho rằng ngưỡng tích tụ lactate trong cơ bắp của ông được kiểm soát tốt hơn người thường. Đây là yếu tố khiến chân nóng ran, nặng trĩu và mất khả năng phát lực khi vận động kéo dài. Nói cách khác, tín hiệu “đã đến lúc gục ngã” dường như đến với Dean chậm hơn phần còn lại của nhân loại.

Dean từng thừa nhận có những lúc đầu óc ông muốn tắt lịm vì thiếu ngủ. Ông nhìn đường trong trạng thái mơ hồ, cơ thể gần như hoạt động theo quán tính. Nhưng điều kỳ dị là não bộ muốn nghỉ chưa đồng nghĩa đôi chân chịu dừng. Trong nhiều giờ liên tiếp, ông chỉ tiếp tục chạy như một cỗ máy, hết bước này sang bước khác, trong khi cảm giác đau mỏi không đủ mạnh để đánh sập ý chí.

Chính chi tiết ấy khiến Dean Karnazes trở thành một bí ẩn chưa có lời giải trọn vẹn. Khoa học có thể nói về luyện tập, về tim mạch, về khả năng thích nghi của cơ bắp. Nhưng rất khó lý giải vì sao một người có thể đi qua 3 ngày 3 đêm mà cơ thể vẫn chưa phát ra tín hiệu dừng khẩn cấp như thông thường. Đó là lý do đến nay Dean vẫn được xem như một trong những minh chứng kỳ lạ nhất cho câu hỏi: giới hạn thật sự của con người nằm ở đâu?

3 ngày 3 đêm. Hơn nửa nghìn kilomet. Một cơ thể gần như không chịu gục xuống. Đến giờ, Dean Karnazes vẫn khiến nhiều người tin rằng có những ngưỡng chịu đựng trong con người mà khoa học mới chỉ chạm được vào phần nổi.

Khánh Linh (t/h)

Nguồn Người Đưa Tin: https://nguoiduatin.vn/di-nhan-chay-suot-80-gio-khong-guc-nga-bi-an-khoa-hoc-chua-the-giai-ma-204260430155503269.htm