Gia đình 4 con bỏ phố, sống tự cung tự cấp ở nông trại có 3.000 con gà
Quyết định rời phố về Lâm Đồng giúp gia đình 6 người của chị Ngọc Anh cắt giảm chi phí, tự cung tự cấp thực phẩm và mang đến cho các con không gian sống trong lành.

Ngắm nhìn các con thỏa sức vui đùa giữa khoảng trời rộng lớn, vợ chồng chị Ngọc Anh cảm thấy hạnh phúc.
6h sáng, gia đình chị Dương Thị Ngọc Anh (37 tuổi) và anh Phạm Nhật Trường (42 tuổi) cùng 4 con thức dậy, bắt đầu ngày mới bằng bữa sáng với trứng, sữa, ngô và khoai.
Cả nhà sau đó cùng dọn dẹp nhà cửa trước giờ anh lớn học năng khiếu (piano, trống, vẽ và tiếng Anh), trong khi các em nhỏ vui chơi ngoài sân. Chị Ngọc Anh làm việc nhà, còn anh Trường chăm sóc vườn, cho gà ăn và thu hoạch trứng.
Buổi chiều, cả nhà cùng đạp xe, đá bóng, chơi cầu lông, phân loại và đóng gói trứng, chuẩn bị bữa tối. Sau bữa cơm, các thành viên quây quần trò chuyện, cầu nguyện rồi đi ngủ lúc 21h.
Đó là nhịp sống mà chị Ngọc Anh từng mong mỏi suốt nhiều năm.
Hơn 2 năm sau quyết định rời Đà Nẵng lên Lâm Đồng làm nông, nhìn khu vườn xanh tốt và đàn gà đều đặn cho trứng mỗi ngày, vợ chồng chị tin rằng mình đã lựa chọn đúng.
Khăn gói rời thành phố
Năm 2024, khi mang thai em bé thứ 4, chị Dương Thị Ngọc Anh bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc thay đổi công việc. Việc tiếp tục làm tại công ty không còn phù hợp khi chị cần dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc 4 con nhỏ.
Thời điểm đó, chi phí sinh hoạt của gia đình 6 người ở Đà Nẵng dao động 40-50 triệu đồng/tháng. Chị mong muốn tìm một công việc linh hoạt hơn, vừa có thể hỗ trợ chồng, vừa chủ động thời gian, đồng thời hướng đến cuộc sống tự cung tự cấp. Quan trọng hơn, chị muốn các con được lớn lên trong một không gian rộng rãi, gần gũi với thiên nhiên thay vì phụ thuộc vào tivi hay các thiết bị điện tử.
Tháng 5/2024, vợ chồng chị quyết định đưa 4 con rời Đà Nẵng đến huyện Lâm Hà (Lâm Đồng) để bắt đầu cuộc sống mới. Dù vấp phải sự lo lắng của gia đình và người thân vì phải xa ông bà, bạn bè, cả hai vẫn kiên định với lựa chọn của mình.

Nông trại của vợ chồng chị Ngọc Anh nhìn từ trên cao.
Tại Lâm Hà, vợ chồng chị Ngọc Anh mua một khu đất rộng 12.000 m2 và quy hoạch thành 4 khu vực gồm: nhà ở kết hợp xưởng đóng gói nông sản, vườn cây, trang trại gà đẻ, khu trồng dược liệu và ao nuôi cá.
Nông trại hiện có 1.500 gốc cà phê, 100 gốc mắc ca, 200 cây cau, 20 gốc sầu riêng cùng nhiều loại cây ăn trái và cây dược liệu khác.
Trên khu đất có sẵn một căn nhà rộng khoảng 100 m2 nhưng đã xuống cấp. Với 15 năm kinh nghiệm làm kiến trúc sư, anh Phạm Nhật Trường cùng những người bạn cũ đã trực tiếp cải tạo lại ngôi nhà. Tổng chi phí sửa chữa nhà và xây dựng hạ tầng khoảng 500 triệu đồng.


Không gian phủ màu xanh tươi mát tại nông trại của chị Ngọc Anh.
Theo anh Trường, ngôi nhà được thiết kế theo tiêu chí ưu tiên công năng, phù hợp với nhu cầu của gia đình 6 người, tạo không gian mở nhưng vẫn đảm bảo sự an toàn khi sinh sống giữa thiên nhiên.
Anh bố trí khu sinh hoạt chung ở vị trí trung tâm, kết nối với các phòng ngủ bằng hành lang bên ngoài. Tất cả phòng ngủ đều có cửa hướng ra khu vườn để tận dụng ánh sáng và không khí tự nhiên.
Để khắc phục tình trạng thiếu điện và nước, gia đình đầu tư hệ thống điện trung thế, khoan giếng sâu gần 100 m, lắp đặt hệ thống lọc nước và sử dụng điện mặt trời cho hệ thống chiếu sáng.
Ban đầu, vợ chồng chị nuôi khoảng 1.000 con gà đẻ trứng. Khi quy mô trang trại mở rộng lên 3.000 con và nguồn tài chính ổn định hơn, gia đình bắt đầu thuê thêm nhân công để hỗ trợ công việc.

Ngôi nhà được anh Trường thiết kế theo tiêu chí ưu tiên công năng, tạo không gian mở. Tất cả phòng ngủ đều có cửa hướng ra khu vườn.
Sống tối giản, tiết kiệm hơn
Trước khi chuyển đến Lâm Hà, chị Ngọc Anh đã tìm hiểu kỹ và cảm thấy yên tâm khi hệ thống trường học tại địa phương đáp ứng được nhu cầu học tập của các con. Những ngày đầu, gia đình gặp không ít bỡ ngỡ vì sự khác biệt về văn hóa vùng miền và cách giao tiếp của người dân địa phương. Tuy nhiên, cả nhà nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới.
Cách Đà Lạt hơn 50 km, vợ chồng thường tổ chức cho các con đi tham quan các nông trại vào cuối tuần. Vì vậy, nỗi nhớ thành phố trong những đứa trẻ không quá lớn. Thay vào đó, các con dần thích cuộc sống ở nông trại hơn.
"Các con có bạn bè, có không gian để khám phá như hái mắc ca, nhặt trứng, thu hoạch bơ, trồng cây, hái rau, đạp xe, làm bánh và cùng nhau vui chơi trong không gian rộng lớn", chị Ngọc Anh chia sẻ.




Bên cạnh các loại rau trái cho thu hoạch quanh năm, nông trại còn duy trì đàn gà hàng nghìn con vừa cung cấp trứng sạch cho gia đình, vừa tạo nguồn thu nhập ổn định.
Bên cạnh vườn rau và cây ăn trái cho thu hoạch quanh năm, gia đình còn duy trì đàn gà với hàng nghìn con, vừa cung cấp thực phẩm sạch, vừa tạo nguồn thu nhập ổn định.
Sau hơn 2 năm sống giữa thiên nhiên, 4 đứa trẻ có nhiều thay đổi tích cực. Các con khỏe mạnh hơn nhờ thường xuyên vận động, tiếp xúc với ánh nắng và môi trường tự nhiên. Tính cách cũng cởi mở hơn, ít cáu gắt, ăn ngon miệng và biết cách giải tỏa căng thẳng.
"Những công việc như phân loại trứng, thu hoạch rau củ, tưới cây hay chăm sóc vật nuôi trở thành một phần trong cuộc sống hàng ngày của các bé. Qua đó, các con học được tính tự lập, biết trân trọng sức lao động và hiểu giá trị của thực phẩm cũng như quy luật sinh trưởng của cây cối", người phụ nữ 4 con chia sẻ.
Nhờ mô hình tự cung tự cấp và lối sống tối giản, chi phí ăn uống của gia đình giảm một nửa so với khi còn sống ở thành phố. Quần áo được tận dụng từ anh sang em, hạn chế những khoản chi không cần thiết.




Tổ ấm bình yên của gia đình chị Ngọc Anh.
Sau đại dịch Covid-19, chị Ngọc Anh càng tin rằng sức khỏe không chỉ đến từ việc điều trị mà còn bắt nguồn từ thực phẩm an toàn và sự cân bằng về tinh thần. Khi con ốm, gia đình luôn giữ tâm lý bình tĩnh và duy trì sự kết nối với bác sĩ để được tư vấn kịp thời.
Nói về định hướng tự cung tự cấp, anh Trường cho biết gia đình không tách biệt, mà chọn lối sống thuận tự nhiên, mùa nào thức nấy. Nguồn thực phẩm cốt lõi được chủ động hoàn toàn từ khu vườn và đàn vật nuôi tại nông trại. Đối với các loại rau củ còn thiếu, thay vì mua sắm thông thường, gia đình anh chọn liên kết và trao đổi nông sản với các trang trại hữu cơ khác.
Thách thức lớn nhất của mô hình này là sự phụ thuộc vào thời tiết, đòi hỏi người làm nông phải học cách thích nghi khi sản lượng sụt giảm do thiên tai. Tuy nhiên, chính khó khăn đó lại tạo ra sự kết nối giữa các nông trại sạch, hình thành nên một hệ sinh thái tương trợ lẫn nhau.
Năm nay, trang trại bắt đầu cho những “trái ngọt” đầu tiên với vụ thu từ cà phê, mắc ca, bơ và thanh long. Dù canh tác sinh học đòi hỏi chi phí đầu tư cao cho phân vi sinh hay công làm cỏ, gia đình anh Trường vẫn kiên trì theo đuổi và coi đây là nguyên tắc sống còn. Không sử dụng hóa chất đồng nghĩa với việc sản lượng bị ảnh hưởng và áp lực kiểm soát sâu bệnh gia tăng. Dù vậy, anh khẳng định việc đối mặt với rủi ro khi “bỏ phố về rừng” là điều tất yếu.
“Tiêu chí của gia đình từ ngày đầu rất rõ ràng: Làm gì, ăn đó, và bán đó. Những gì chúng tôi mang ra thị trường cũng chính là những gì gia đình và các con sử dụng mỗi ngày. Nếu dùng hóa chất, chúng tôi đã không chọn ở lại đây”, anh khẳng định.
Để tối ưu hóa tài nguyên, nông trại vận hành theo mô hình nông nghiệp tuần hoàn khép kín. Chất thải từ đàn gà được thu gom, ủ thành phân vi sinh để tái tạo chất dinh dưỡng cho đất, nuôi dưỡng các gốc cây công nghiệp và cây ăn trái. Ngược lại, các phụ phẩm thu hoạch từ cây trồng tiếp tục được tận dụng làm nguồn thức ăn chất lượng cao cho vật nuôi. Chu trình này giúp duy trì nguồn sinh khối xoay vòng, đảm bảo sự phát triển cho toàn bộ trang trại.
Dù phải chấp nhận tốn nhiều công sức hơn cho việc làm cỏ, xử lý sinh học hay đối mặt với nguy cơ năng suất thấp, vợ chồng anh Trường khẳng định: “Sự bình yên và những giá trị mà gia đình nhận được là hoàn toàn xứng đáng”.

