Khi người phụ nữ kiệt quệ trong 'nghĩa vụ làm dâu'

Nhẫn nhịn và hy sinh từ lâu đã bị mặc định là "nghĩa vụ" của người phụ nữ khi về làm dâu. Thế nhưng, đằng sau sự cam chịu ấy lại là nỗi cô đơn cùng cực khi họ phải một mình đối mặt với những soi xét từ nhà chồng, cùng thái độ thờ ơ, vô tình của người bạn đời.

 Ảnh minh hoạ Freepik

Ảnh minh hoạ Freepik

Sự cô độc của người vợ trẻ

Chị Mai (29 tuổi) lập gia đình khi tình yêu còn vẹn nguyên sự trong trẻo. Ngày ấy, mẹ chồng tương lai đón tiếp chị bằng sự xởi lởi, ngọt ngào, hứa hẹn sẽ xem chị như con gái ruột. Nhưng chiếc mặt nạ êm đềm ấy nhanh chóng rơi xuống chỉ sau chưa đầy một tháng chị về chung một mái nhà.

Chị bắt đầu cảm nhận được sự ngột ngạt từ những câu hỏi dồn dập của mẹ chồng về thu nhập của hai vợ chồng, về số tiền chồng đưa cho chị mỗi tháng. Sự kiểm soát soi mói từ chiếc váy mới chị mua, thùng sữa đặt cho con, cho đến khoản tiền 2 triệu đồng chị biếu mẹ đẻ nằm viện. Mẹ chồng không ngần ngại nói bóng gió, chì chiết chị "không biết vun vén", "chỉ biết mang tiền về nhà ngoại". Cay đắng ở chỗ, mọi khoản chi tiêu, quà cáp hay phong bì đối nội bên nhà chồng dù tốn kém đến mấy vẫn được mặc định là "trách nhiệm đương nhiên", còn lòng hiếu thảo của chị với cha mẹ sinh thành lại bị coi là một sự phung phí.

Sự ngột ngạt ấy bùng lên thành cơn sóng ngầm khi chị sinh bé thứ hai. Lời hứa "bà chăm cháu cho con nghỉ ngơi" nhanh chóng biến thành những tiếng than đau lưng, mất ngủ chỉ sau vài ngày chị từ viện trở về. Tay bế đứa nhỏ quấy khóc, mắt lại dáo dác nhìn đứa lớn ba tuổi đang bày hất đồ chơi khắp sàn, chị kiệt quệ xoay xở trong khi mẹ đẻ phải lặn lội sang phụ giúp gần một tháng trời. Nhưng đáp lại sự mệt mỏi của chị, mẹ chồng chỉ khoanh tay đứng nhìn rồi buông câu so sánh cay nghiệt: "Ngày xưa mẹ nuôi ba đứa có ai giúp đâu mà nhà cửa vẫn sạch". Đau đớn hơn, mỗi khi có khách đến chơi, bà lại đắc ý kể công mình phải "cơm bưng nước rót, thức đêm chăm hai đứa cháu" vì con dâu.

Khi chị không thể chịu đựng thêm mà cất lời phản bác, mẹ chồng lập tức khóc lóc, gọi điện cho con trai quy chụp chị tội "coi thường mẹ chồng". Người chồng - điểm tựa duy nhất chị chờ đợi - khi trở về nhà thậm chí không cần hỏi rõ đầu đuôi, chỉ buông một câu xoa dịu đầy bất công: "Mẹ già rồi, em nhịn một câu thì có mất gì đâu".

Ảnh minh hoạ Freepik

Ảnh minh hoạ Freepik

Giọt nước tràn ly khi chị đề nghị thuê nhà ra ở riêng. Người chồng vốn đã gật đầu, nhưng rồi lại lùi bước trước những giọt nước mắt của mẹ. Khi chị nấc lên hỏi: "Vài năm là bao lâu?", anh chỉ biết lặng im. Sự kiệt quệ của người phụ nữ ấy đâu phải vì cơm nước, chợ búa vất vả, mà đến từ cảm giác đơn độc triệt để khi lần nào cũng là người bị ép phải nhún nhường và chịu đựng sự soi mói mỗi ngày.

Khi "giọt nước tràn ly"

Nếu nỗi kiệt quệ của chị Mai đang âm thầm gặm nhấm một tổ ấm còn trẻ, thì câu chuyện của chị Hà lại như một vết nứt kéo dài hai mươi năm, để rồi vỡ vụn chỉ sau một hành động bộc phát.

Vì công việc, anh Nam phải đi xa 7-8 tháng mỗi năm. Chị Hà ở nhà gánh trọn vẹn trách nhiệm phụng dưỡng mẹ chồng và chăm sóc hai con nhỏ. Sự cô đơn của người phụ nữ vắng chồng, cộng với những mâu thuẫn dai dẳng với mẹ và chị chồng thiếu khéo léo, đã lặng lẽ gieo mầm cho những rạn nứt. Vì thương chồng đi xa kiếm tiền, chị chọn cách chịu đựng, cùng mọi người diễn một "vở kịch thái bình" mỗi bận anh về thăm nhà.

Nhưng sự nén chịu nào cũng có giới hạn. Căn bệnh trầm cảm kéo dài vì stress âm thầm gõ cửa, khiến chị từ một người cam chịu trở nên cáu gắt, đập phá đồ đạc và bất lực trút xả những tức giận. Dù đã đi khám và phải dùng thuốc điều trị, gánh nặng vẫn không buông tha chị khi mẹ chồng đổ bệnh liệt giường. Mọi chi phí viện phí và việc hầu hạ, cơm nước lại dồn lên vai người con dâu, bởi các anh chị em khác rút lui với lý do "không có tiền".

Sự bào mòn về thể xác lẫn tinh thần đẩy chị chìm sâu vào khủng hoảng. Chị uất nghẹn, cay đắng nhận ra cả tuổi xuân của mình đã chôn vùi trong sự hy sinh không một ai ghi nhận. Giọt nước tràn ly, một trận cãi vã bùng nổ như mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Trong phút giây mất kiểm soát của cả hai, cái tát từ người chồng đã xé nát ranh giới cuối cùng của cuộc hôn nhân 20 năm. Bi kịch khép lại bằng hình ảnh đứa con trai 17 tuổi ôm lấy người mẹ xơ xác, nhìn cha bằng ánh mắt xa lạ rồi lặng lẽ dìu mẹ về phòng, đóng chặt cửa. Mâm cơm nguội ngắt, căn nhà rơi vào lặng câm - cái giá quá cay đắng cho những uất nghẹn bị dồn nén suốt hai thập kỷ làm dâu.

Trầm cảm vì "nghĩa vụ làm dâu" là tiếng chuông cảnh báo cho những cuộc hôn nhân thiếu đi sự sẻ chia. Đừng đẩy người phụ nữ vào thế đơn độc gánh vác gánh nặng nhà chồng, và càng không thể dùng hai chữ "nghĩa vụ" để tước đi quyền được thấu hiểu, tôn trọng của họ.

Khuê An

Nguồn Phụ Nữ VN: https://phunuvietnam.vn/khi-nguoi-phu-nu-kiet-que-trong-nghia-vu-lam-dau-238260831210556091.htm