Lạc bước giữa Ô Trấn – cổ trấn nghìn năm tuổi bên dòng nước Giang Nam
Nằm giữa miền sông nước Giang Nam, Ô Trấn (Chiết Giang, Trung Quốc) cuốn hút du khách bằng những dòng kênh xanh biếc, cầu đá cổ kính và mái nhà ngói trầm mặc hơn 1.300 năm tuổi. Không ồn ào, không hào nhoáng, cổ trấn này mang đến một hành trình ngược dòng thời gian đầy thi vị và bình yên.

Giữa nhịp sống hiện đại và sôi động của các đô thị lớn Trung Quốc, Ô Trấn hiện lên như một khoảng lặng hiếm hoi. Nằm tại tỉnh Chiết Giang, cách Thượng Hải khoảng 140 km và chỉ mất hai đến ba giờ di chuyển bằng ô tô, thị trấn cổ này mang đến cho du khách cảm giác như đang bước vào một thế giới khác – nơi thời gian dường như trôi chậm lại.

Ô Trấn có lịch sử hơn 1.300 năm, được xây dựng từ năm 872 sau Công nguyên. Tọa lạc ở phía nam sông Dương Tử và nằm trong tam giác vàng Thượng Hải – Hàng Châu – Tô Châu, nơi đây từng giữ vai trò quan trọng trong giao thương nhờ hệ thống kênh rạch nối với Đại Vận Hà.

Tuyến kênh đào dài hơn 1.100 dặm này từng là huyết mạch vận chuyển hàng hóa giữa Hàng Châu và Bắc Kinh suốt nhiều thế kỷ. Chính mạng lưới sông nước chằng chịt ấy đã khiến Ô Trấn được ví như “Venice của Trung Quốc”.

Ngay khi đặt chân đến thị trấn, du khách dễ dàng cảm nhận được vẻ đẹp cổ kính bao trùm không gian. Những ngôi nhà mái ngói tối màu nằm san sát bên dòng kênh xanh biếc. Tường sơn trắng phản chiếu ánh nắng, những ô cửa gỗ lọc qua từng vệt sáng dịu nhẹ.

Dọc hai bờ kênh là những hàng cây xanh mướt, đung đưa trong gió. Người dân ngồi trò chuyện thong dong trên những băng ghế gỗ, tạo nên khung cảnh bình yên hiếm thấy.

Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất tại Ô Trấn là ngồi thuyền xuôi theo dòng nước. Khi con thuyền chậm rãi lướt qua những cây cầu đá cổ, du khách có thể quan sát toàn cảnh thị trấn từ một góc nhìn khác.

Tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền hòa cùng không gian tĩnh lặng tạo nên cảm giác thư thái. Trên mặt kênh, hình ảnh mái nhà, cây cầu và bầu trời phản chiếu như một bức tranh sống động.


Ô Trấn từng trải qua giai đoạn suy thoái vào giữa thế kỷ 20 khi nhiều công trình xuống cấp, nước kênh ô nhiễm. Tuy nhiên, từ năm 1999, một dự án phục hồi quy mô lớn đã được triển khai, giúp thị trấn hồi sinh và trở thành một trong những mô hình bảo tồn di sản thành công ở miền Đông Trung Quốc.

Ngày nay, nhiều ngôi nhà truyền thống phong cách Minh – Thanh vẫn được giữ nguyên vẹn. Một số công trình được phục dựng nhưng vẫn đảm bảo giữ đúng tinh thần kiến trúc Giang Nam.

Không chỉ có giá trị lịch sử, Ô Trấn còn mang đến những trải nghiệm khác biệt theo từng mùa trong năm. Mùa xuân, hoa lá đua nở trong tiết trời mát mẻ từ 15–20°C, rất thích hợp để dạo bộ. Mùa hè ấm áp, du khách có thể tận hưởng không gian xanh mát bên những dòng nước. Mùa thu nhuộm vàng khung cảnh với sắc lúa chín và tiết trời dễ chịu khoảng 20–25°C. Còn mùa đông, khi nhiệt độ có thể xuống dưới 0°C, thị trấn khoác lên mình vẻ trầm lắng và huyền ảo.

Ngày nay, với diện tích khoảng 71 km² và dân số khoảng 60.000 người, Ô Trấn không chỉ là điểm tham quan mà còn là nơi lưu giữ dấu ấn văn hóa lâu đời. Đây từng là quê hương của nhiều trí thức qua các triều đại, trong đó có nhà văn Mao Thuẫn – nhân vật nổi tiếng thế kỷ 20.

Bên cạnh vẻ đẹp cổ kính của những cây cầu đá và dòng kênh xanh biếc, một trải nghiệm đặc biệt khiến nhiều du khách thích thú khi đến Ô Trấn chính là dịch vụ thuê trang phục cổ trang để chụp ảnh.

Giữa không gian đậm chất Giang Nam, việc khoác lên mình những bộ y phục truyền thống giúp du khách như thực sự bước vào một bộ phim cổ trang.

Giữa bối cảnh Ô Trấn – nơi lưu giữ hơn 1.300 năm lịch sử – trải nghiệm hóa thân thành nhân vật cổ trang không đơn thuần là chụp ảnh kỷ niệm. Đó còn là cách để du khách hòa mình vào không gian văn hóa đặc trưng của vùng Giang Nam, tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp hoài cổ mà thị trấn nước này mang lại.

Giữa những thành phố rực rỡ ánh đèn neon, Ô Trấn không có những tòa nhà chọc trời hay không khí náo nhiệt. Thay vào đó là dòng kênh uốn lượn, những cây cầu đá cong duyên dáng và nhịp sống chậm rãi.

Chính sự giản dị ấy tạo nên sức hút riêng biệt, khiến du khách khi rời đi vẫn còn lưu giữ trong lòng một khoảng bình yên khó gọi thành tên.













