Lý do giới đầu tư chuyên nghiệp gạch tên kim cương khỏi danh mục tài sản
Dù là biểu tượng của sự xa xỉ với giá trị giao dịch lên tới hàng chục triệu USD, kim cương lại hiếm khi xuất hiện trong danh mục tài sản của các quỹ đầu tư hay cá nhân chuyên nghiệp. Sự thiếu chuẩn hóa về giá, thanh khoản thấp và áp lực từ nguồn cung nhân tạo là những rào cản chính khiến loại đá quý này khó trở thành một kênh sinh lời tối ưu.

Khó khăn trong việc định giá và tính thanh khoản hạn chế trên thị trường
Trên thị trường tài chính, các danh mục phân bổ vốn thường xoay quanh bất động sản, vàng, cổ phiếu hay tiền gửi. Kim cương hiếm khi được các tổ chức tài chính hoặc nhà đầu tư cá nhân giàu kinh nghiệm lựa chọn làm tài sản tích lũy dài hạn. Sự khác biệt lớn nhất nằm ở việc kim cương không có một mức giá niêm yết chuẩn trên toàn cầu. Viện Đá quý Mỹ (GIA) khẳng định không có hai viên kim cương tự nhiên nào hoàn toàn giống nhau. Các tiêu chuẩn định giá phụ thuộc đồng thời vào trọng lượng, màu sắc, độ tinh khiết, giác cắt và nguồn gốc khai thác. Dù giới kinh doanh thường sử dụng bảng giá Rapaport Price List làm mốc tham chiếu, con số giao dịch thực tế luôn chênh lệch đáng kể tùy thuộc vào chất lượng và đặc tính riêng của từng viên đá.
Bên cạnh rào cản về định giá, tính thanh khoản thấp là yếu tố khiến giới tài chính e ngại. Một loại tài sản đầu tư luôn đòi hỏi khả năng chuyển đổi thành tiền mặt nhanh chóng. Vàng hay cổ phiếu có thể giao dịch ngay lập tức qua các hệ thống sàn giao dịch tập trung hoặc đại lý. Ngược lại, người sở hữu kim cương phải phụ thuộc vào các cửa hàng trang sức hoặc nhà đấu giá để thanh lý. Quá trình này tạo ra nhiều rào cản đối với các giao dịch mua bán trực tiếp giữa những cá nhân độc lập.
Áp lực hao hụt giá trị vốn và sự bành trướng của kim cương nhân tạo
Sự sụt giảm giá trị ngay sau khi hoàn tất giao dịch là nguyên nhân khiến kim cương giảm đi sức hấp dẫn đầu tư. Giá bán lẻ của loại đá quý này luôn bao gồm các khoản chi phí chế tác, tiếp thị, phân phối và biên lợi nhuận của đơn vị kinh doanh. Người mua gần như không thể thu hồi lại các khoản phí này khi bán ra, dẫn đến việc mất một tỷ lệ lớn giá trị vốn ban đầu. Việc xác định giá trị thực của tài sản cũng gặp nhiều trở ngại khi thiếu các phương pháp định giá phổ quát dựa trên dòng tiền hoặc lợi nhuận. Thị trường cũng tiềm ẩn rủi ro về giấy chứng nhận giả hoặc sản phẩm đã qua xử lý, gây bất lợi cho những người tham gia giao dịch thiếu kiến thức chuyên môn.
Thị trường kim cương tự nhiên hiện nay còn phải đối mặt với sức ép cạnh tranh gay gắt từ nguồn cung nhân tạo. Báo cáo từ hãng tư vấn Bain & Company chỉ ra rằng công nghệ sản xuất kim cương trong phòng thí nghiệm ngày càng hoàn thiện, kéo theo mức giá liên tục sụt giảm. Chất lượng của kim cương nhân tạo gần như tương đương với sản phẩm tự nhiên nếu chỉ đánh giá bằng mắt thường. Sự thay đổi về cung cầu này đã tái lập cấu trúc ngành trang sức, làm giảm kỳ vọng tăng giá của kim cương tự nhiên trong dài hạn. Dưới góc độ quản lý tài chính, kim cương phù hợp làm vật phẩm lưu giữ giá trị tinh thần thay vì một công cụ sinh lời ưu việt trong các danh mục đầu tư.











