Mỹ bắt đầu sản xuất hàng loạt UAV chiến đấu YFQ-44A Fury, mở rộng lực lượng không chiến tự động
Việc khởi động sản xuất UAV chiến đấu YFQ-44A Fury cho thấy Mỹ đang đẩy nhanh xây dựng lực lượng không quân kết hợp người lái - không người lái trong bối cảnh chiến tranh hiện đại thay đổi nhanh chóng.

Tháng 3/2026, không quân Mỹ chính thức bước vào giai đoạn sản xuất UAV chiến đấu tự động YFQ-44A Fury, một trong những nền tảng chủ lực thuộc chương trình máy bay chiến đấu không người lái CCA.

Đây là bước chuyển quan trọng từ thử nghiệm sang triển khai thực tế, đánh dấu tiến độ nhanh của chương trình sau các thử nghiệm bay trong năm 2025.

YFQ-44A Fury là máy bay không người lái chiến đấu phản lực, được thiết kế hoạt động như “đồng đội trung thành” với các tiêm kích có người lái như F-35 Lightning II hoặc F-22 Raptor.

Vai trò của nó không chỉ là hỗ trợ mà còn trực tiếp tham gia tác chiến trong môi trường nguy hiểm, giúp giảm rủi ro cho phi công.

Theo kế hoạch, việc sản xuất được triển khai tại một cơ sở công nghiệp mới ở bang Ohio, thể hiện xu hướng chuyển sang mô hình sản xuất số lượng lớn với chi phí thấp hơn.

Đây là điểm cốt lõi trong chiến lược “số lượng áp đảo” mà không quân Mỹ đang theo đuổi, nhằm nhanh chóng bổ sung lực lượng trong các kịch bản xung đột cường độ cao.

Về thiết kế, YFQ-44A Fury có cấu hình tương tự một tiêm kích cỡ nhỏ, với chiều dài khoảng 6,1 m, sải cánh khoảng 5,2 m và trọng lượng cất cánh tối đa khoảng 2,2 tấn.

Máy bay sử dụng 1 động cơ phản lực cánh quạt dòng Williams FJ44-4M, cho phép đạt tốc độ gần Mach 0,95 và trần bay khoảng 15.000 m.

Máy bay có thể chịu tải trọng cơ động tương đương tiêm kích hiện đại, cho phép thực hiện các động tác không chiến phức tạp.

Vũ khí được mang trên các giá treo bên ngoài, bao gồm tên lửa không đối không AIM-120 AMRAAM hoặc các loại vũ khí dẫn đường chính xác khác.

Một điểm nổi bật của YFQ-44A là hệ thống điều khiển tự động sử dụng trí tuệ nhân tạo, cho phép máy bay tự đưa ra quyết định trong nhiều tình huống tác chiến.

Hệ thống này có thể điều khiển bay, né tránh phòng không, lựa chọn mục tiêu và phối hợp với các nền tảng khác trong đội hình mà không cần can thiệp liên tục từ con người.

Về chiến thuật, YFQ-44A không hoạt động độc lập mà phối hợp chặt chẽ với tiêm kích có người lái theo mô hình tác chiến kết hợp.

Một tiêm kích có thể điều khiển nhiều UAV cùng lúc, tạo thành một biên đội phân tán. Trong đó, UAV có thể bay vào khu vực nguy hiểm để trinh sát, gây nhiễu hoặc tấn công, trong khi máy bay có người lái giữ khoảng cách an toàn.

Mô hình này giúp mở rộng phạm vi cảm biến và hỏa lực, đồng thời tạo ra khả năng “bão hòa mục tiêu”, khiến hệ thống phòng không đối phương khó đối phó.

Đây là hướng phát triển quan trọng trong chiến tranh hiện đại, nơi dữ liệu và số lượng nền tảng đóng vai trò quyết định.

Ngoài ra, chi phí của mỗi UAV CCA dự kiến chỉ khoảng 25 triệu USD đến 30 triệu USD, thấp hơn nhiều so với tiêm kích có người lái.

Điều này cho phép triển khai số lượng lớn mà không gây áp lực quá lớn về ngân sách.

Về mặt chiến lược, việc đưa YFQ-44A vào sản xuất hàng loạt phản ánh sự thay đổi căn bản trong học thuyết không quân của Mỹ.

Thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào các tiêm kích đắt đỏ, Mỹ đang xây dựng một lực lượng hỗn hợp, trong đó UAV đóng vai trò ngày càng quan trọng.

Trong bối cảnh các đối thủ phát triển mạnh hệ thống phòng không và vũ khí tầm xa, việc sử dụng UAV như YFQ-44A giúp tăng khả năng sống sót và duy trì ưu thế trên không.

Đây cũng là bước chuẩn bị cho thế hệ chiến tranh tương lai, nơi trí tuệ nhân tạo và tự động hóa sẽ trở thành yếu tố cốt lõi











