Nếu một đời không rực rỡ thì sao?
Loài hoa hồng kiêu sa, sinh ra và lớn lên như thể đã được định sẵn cho một lần bung nở, gom góp cả đời mình để dâng lên hương sắc. Xương rồng cắm rễ nơi sa mạc khô khốc, chắt chiu từng giọt nước, tự biến mình thành gai nhọn để tồn tại, vậy mà đến một lúc nào đó vẫn nở ra những đóa hoa mỏng manh, như một lời chứng rằng đau đớn cũng có thể hóa thành vẻ đẹp. Có những loài cọ sống trăm năm trong lặng lẽ, đến khi trổ hoa thì cũng là lúc khép lại đời mình. Tre nở hoa giữa mùa hạn, rồi tàn lụi. Ve nằm sâu trong lòng đất suốt nhiều năm, chỉ để một mùa hè ngắn ngủi được cất lên tiếng hát râm ran… Vạn vật trên cõi tạm này dường như đều mang trong mình một khát vọng: được là chính mình, được rực rỡ, dù chỉ một lần.
Vậy nếu một đời không rực rỡ thì sao?
Câu hỏi ấy, có lẽ không phải chỉ dành cho cỏ cây, mà dành cho cả con người, những kẻ luôn bị ám ảnh bởi 2 chữ “nở hoa”.
Người ta lớn lên trong những lời so sánh, trong những ánh nhìn mong đợi, trong những giấc mơ phải “trở thành một ai đó”, phải có một khoảnh khắc sáng bừng giữa đám đông. Như thể nếu không có một lần chói sáng thì cả đời sống ấy là uổng phí. Vậy nên, người ta ao ước được là hoa, được rực rỡ dù chỉ một lần.
Nhưng rồi, có những người chọn mình là lá. Tôi đã từng nghĩ đến điều đó. Khi chấp nhận mình là một chiếc lá, tôi cũng chấp nhận một đời không rực rỡ theo cách người ta thường nói.
Lá không có sắc hương nổi bật như hoa, không có hình hài đẹp đẽ, lạ kỳ để khiến người khác dừng lại ngắm nhìn. Lá sinh ra, lớn lên xanh một mùa, rồi úa đi, rơi xuống, lặng lẽ đến mức nhiều khi chẳng ai nhớ nổi một chiếc lá đã từng tồn tại. Nhưng lá cũng đã đi qua rất nhiều màu sắc của đời mình. Lá non đỏ hồng rồi xanh dịu, run rẩy trong những ngày đầu đón nắng. Lá trưởng thành đậm màu hơn, dày dặn hơn, âm thầm quang hợp, giữ lại sự sống cho cả một thân cây. Lá già chuyển sang vàng, sang đỏ, mang trong mình vẻ đẹp lặng lẽ của sự chuyển mùa, một vẻ đẹp không ồn ào, không phô bày, nhưng nếu ai đủ chậm lại, sẽ thấy nó sâu và đẹp đến nao lòng. Và khi rụng xuống, lá không biến mất, nó trở về với đất, mục đi, hóa thành dinh dưỡng nuôi lại chính cái cây đã sinh ra nó. Một đời của lá rực rỡ khi nào? Lá không có thời kỳ rực rỡ theo nghĩa người ta thường nghĩ, không có một khoảnh khắc bùng lên để được ngắm nhìn, không có một mùa riêng để được gọi tên, không có một đỉnh cao để tự hào mà nhớ lại. Lá chỉ… sống, sống từ khi còn là một chồi non bé xíu, mở ra trong dè dặt, sống qua những ngày xanh mướt, đứng yên mà làm việc không ngừng, sống đến lúc úa đi, đổi màu, rồi rơi xuống. Và kể cả khi đã rơi, nó vẫn tiếp tục sống theo một cách khác, lặng lẽ tan vào đất.
Nếu nhìn theo cách ấy, đúng, lá không có thời kỳ rực rỡ. Nhưng chính vì không có một “đỉnh sáng” nên toàn bộ đời nó là một đường thẳng âm thầm mà bền bỉ.
Và có lẽ, điều đáng nói không phải là “lá có rực rỡ hay không”, mà lá không cần rực rỡ để hoàn thành một đời trọn vẹn. Nếu nhìn kỹ, một đời của lá không hề vô nghĩa, chỉ là nó không chọn cách rực rỡ theo nghĩa chói lòa.
Một đời không rực rỡ, hoàn toàn không phải là một đời vô nghĩa.
Đôi khi đó chỉ là một đời… đủ đầy theo một cách rất khác.










