Người chồng thích 'dìm hàng' vợ

Tắt xe trước cửa nhà, không ít phụ nữ thở dài vì biết sắp bước vào một “phiên tòa phán xét”. Khi có ông xã lúc nào dè bỉu từ bữa ăn đến ngoại hình, căn nhà bình yên nhất cũng hóa thành chốn tra tấn tinh thần.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

"Phiên tòa" không hồi kết sau cánh cửa bếp

Rời cơ quan mỗi chiều, chị Minh Bằng (32 tuổi, Hà Nội) lại nặng trĩu một nỗi lo mơ hồ. Cũng bươn chải 8 tiếng công sở như chồng, nhưng đường về của chị luôn là chuỗi hối hả: Tạt qua chợ mua bó rau, vài lạng thịt, tất bật đến trường đón con, về đến nhà lại lao ngay vào bếp. Sau một ngày kiệt sức, chị chỉ kịp nấu bữa cơm đơn giản với đĩa thịt luộc và bát canh rau ngót để các con kịp giờ học bài.

Thế nhưng, mâm cơm vừa dọn ra thì anh Hoàng - chồng chị Bằng - bắt đầu phán xét. Anh dùng đũa lật qua lật lại miếng thịt, nhếch môi lạnh ngắt: "Nấu nướng thế này mà cũng gọi là nấu? Luộc đĩa thịt cứng như đế giày, đúng là vụng hết phần thiên hạ!". Chưa dừng ở đó, nhìn nhà chưa kịp quét, anh lại bĩu môi trước mặt hai đứa trẻ: "Mẹ các con lười biếng, ở bẩn quen rồi, sau này đừng có học cái nết ấy!".

Cay đắng nhất là anh Hoàng liên tục nhồi vào đầu các con hình ảnh một người mẹ vô dụng. Tưởng anh cao siêu gì khi suốt ngày chê vợ. Thực tế, anh chỉ làm nhân viên hành chính với mức lương ba cọc ba đồng đủ lo cho bản thân. Mọi chi phí sinh hoạt, học hành của các con đều trông vào đồng lương công sở của chị Bằng. Chị không ăn bám, chẳng phụ thuộc. Thế nhưng, sự im lặng nhẫn nại của chị lại vô tình nuôi dưỡng "cái tôi" ngộ nhận của chồng, biến anh thành một "giám khảo" luôn tự cho mình quyền phán xét.

Ảnh minh hoạ

Ảnh minh hoạ

Đêm muộn, nhìn hai con ngủ say, chị Bằng chỉ biết khóc thầm. Chị rơi vào bế tắc: Dứt áo ra đi thì sợ một mình không gánh vác nổi hai con nhỏ, mà ở lại thì xót xa nhìn tâm hồn các con bị lệch lạc bởi những lời miệt thị từ chính cha chúng.

Tổn thương của người vợ sau sinh nở

Nếu sự đày đọa chị Bằng phải chịu nằm ở những vụn vặt thường nhật, thì câu chuyện của Thu Thủy (27 tuổi, Hà Nội) lại là đòn đau giáng thẳng vào tự trọng của một người mẹ mới sinh.

Thủy vốn có vóc dáng đậm người và làn da ngăm đen. Tự biết nhược điểm ngoại hình, từ thời sinh viên cô đã luôn chú trọng cách ăn mặc chỉn chu, học cách giao tiếp khéo léo và duyên dáng. Đồng nghiệp, bạn bè ai tiếp xúc cũng yêu mến, khen Thủy có nét "duyên ngầm" càng nhìn càng cuốn hút. Thế nhưng, người duy nhất chưa từng dành cho cô một lời khen tử tế lại chính là Nam - người chồng gắn bó hơn 3 năm qua. Tự hào với vẻ ngoài thư sinh của mình, Nam luôn coi việc lấy Thủy như một sự "ban ơn", để rồi tự cho mình cái quyền đứng ở "chiếu trên" mà coi thường vợ.

Đỉnh điểm bi kịch xảy ra khi Thủy sinh bé trai đầu lòng được 4 tháng. Nhìn vùng bụng từng phẳng lỳ nay thâm sạm và rạn nứt chằng chịt sau chuyến vượt cạn, cô tủi thân khôn nguôi. Mỗi tối, Thủy lại kiên trì bôi từng chút nghệ tươi với hy vọng làm mờ bớt những vết sẹo sinh nở. Một hôm, thấy Nam đi qua, cô tìm kiếm chút đồng cảm nên nũng nịu trêu chồng: "Anh xem này, bụng em chán chưa, có muốn nhìn thử không?". Đáp lại sự kỳ vọng của vợ là ánh nhìn ghê tởm cùng câu nói thản nhiên, lạnh ngắt: "Em để anh xem thì sau này đừng mong anh chạm vào em.

Câu nói ấy như gáo nước lạnh dội thẳng vào tim Thủy, gạt phắt mọi sự hy sinh thân thể của cô để mang lại cho anh ta một đứa con. Giọt nước mắt rơi xuống vệt nghệ vàng thau còn bôi dở trên bụng. Trong những đêm thức trắng chăm con, Thủy cay đắng nhận ra: Đứng trước một người đàn ông ích kỷ và cạn tình, mọi sự nỗ lực hay hy sinh của người vợ cũng chỉnhận lại sự coi thường.

Ranh giới giữa góp ý chân thành và sự "dìm hàng", miệt thị vốn rất rõ ràng. Sự góp ý xuất phát từ tình yêu thương để cùng vươn lên, còn việc liên tục hạ thấp ngoại hình hay năng lực của bạn đời bản chất là bạo lực tinh thần. Hành vi ấy thường bắt nguồn từ cái tôi ngộ nhận hoặc tâm lý tự ti ẩn giấu - khi người đàn ông cố dìm vợ xuống chỉ để ngụy tạo cảm giác quyền lực cho bản thân.

Hôn nhân không thể bền vững dựa trên sự chịu đựng đơn phương hay thái độ ban ơn. Phụ nữ cần nhận ra giá trị của chính mình để vạch rõ ranh giới, không tiếp tay cho sự coi thường lấn tới. Đừng tự biến mình thành "bị cáo" trong chính căn nhà của mình. Bởi khi sự tôn trọng tối thiểu đã mất đi, dũng cảm buông tay đúng lúc chính là cách duy nhất để tự cứu lấy bản thân và bảo vệ tương lai cho những đứa trẻ.

Khuê An

Nguồn Phụ Nữ VN: https://phunuvietnam.vn/song-cung-nguoi-chong-thich-dim-hang-vo-238260910214247976.htm